Skip to content

TRẢI NGHIỆM CỜ VÀNG

12.08.2012

Xichloviet

Ở cái tuổi cận kề miệng hố  bố cảm nhận rằng đến lúc cần phải truyền cho con tất cả kinh nghiệm thăng trầm cuộc đời mình để con hiểu hơn về sự nghiệp của bố,  cái sự nghiệp mà khi cuộc đời bố đã tiến  sát gần  đến cái  quan tài mà  nó vẫn còn lởm chởm chông gai và ngổn ngang xà bần : Sự nghiệp cờ vàng.

Lá cờ vàng  của chúng ta xưa nay vẫn luôn luôn là biểu tượng để  tập hợp những nạn nhân cộng sản, những người không chấp nhận CS và chống cộng bằng mọi giá. Cũng không ít người là thành phần bị CS bợp tai đá đít tống khứ sang đây tức quá không biết làm gì bèn quơ lấy lá cờ vàng chửi bới trả đũa. Cũng có những thành phần homeless, chẳng có thâm thù gì, ăn no rửng mỡ, phất lá cờ vàng chống cộng làm vui, đi biểu tình cho nó tiêu mỡ lại được tiếng là đấu tranh, là có lập trường.

Bố đã nhân danh lá cờ này bao năm qua để chống cộng,  để thỏa lòng thù hận, để tồn tại trên cái xứ người này, và để còn được vuốt ve sờ mó mân mê  cái hư danh quá khứ.

Sở dĩ cho đến hôm nay vẫn còn rất nhiều kẻ phất lên lá cờ vàng ba sọc đỏ và hô hào chính nghĩa quốc gia chống lại cộng sản vì lá cờ đó  vẫn còn ép phê trong việc gây dựng phong trào, tập hợp bầy đàn. Bởi vì nó vẫn còn giá trị để móc túi những kẻ hoang tưởng u mê,   bởi vì vẫn còn đó những thành phần cực đoan dốt nát lịch sử, không biết cội nguồn cuộc chiến phi nghĩa và còn mơ mộng với ảo tưởng còn cơ hội lật đổ cộng sản. Những thành phần này thiếu đầu óc  nhưng thừa lòng thù hận. Không có bọn này thì lá cờ đã được ngủ yên.

Từ lâu bố đã nhận ra rằng một bộ phận trong cộng đồng người Việt hải ngoại, thành phần hưởng lợi từ cuộc chiến,  xem tư tưởng chống cộng như một sự khẳng định mình, như một món trang sức cho cái nhãn hiệu tị nạn.  Tư tưởng chống cộng phải được xem như một lập trường kiên định hàng đầu, bấu víu vào nó để  tự đánh lừa  mình, để có cảm giác rằng ta đây  đang ở một chiến tuyến khác ngang cơ với cộng sản, quên đi nỗi ô nhục thất trận, quên đi nỗi uất nghẹn bị Mỹ chơi xỏ bỏ rơi không thương tiếc.  Họ rất yếu kém  trong tư duy chính trị, rất nhút nhát và chỉ to mồm dựa vào hội chứng bầy đàn.  Họ chửi rất hăng,  quần tụ được nhiều nhưng cũng chỉ là một bầy đàn ô hợp. Họ hô hào và ứng xử theo đám đông một cách máy móc không suy xét, họ bị cuốn theo đám đông và rất dễ trở thành quá khích, cũng chính vì họ quá cay cú CS,  chỉ chờ có cơ hội để trút bớt lòng hận thù cho được nhẹ nhõm. Cái nỗi niềm  cay cú mà gần bốn chục  năm rồi  nó vẫn chưa có liều thuốc nào có thể tiêu hóa nổi.

Thất bại ô nhục năm 1975 mất hết danh vọng tiền bạc và bị CS nó bắt cuốc đất  trong các trại cải tạo làm họ căm thù CS vô cùng. Qua được bên Mỹ họ dần hoàn hồn, mặt bắt đầu  có máu, lá gan bắt đầu hồi sinh trở lại và nhận ra rằng Mỹ có môi trường tự do để họ trút giận, xả xú bắp lòng hận thù.Thế là họ tập họp nhau lại như ngưu tầm ngưu mã tầm mã để tố cộng và biểu tình. Cội rễ mọi hành động của họ đều xuất phát từ mối thù CS năm xưa đã tước đoạt của họ tất cả những quyền lợi, những ân  ân sủng do đế quốc ban cho.

Những năm đầu tị nạn họ vẫn còn hăng tiết vịt, hăng tiết vịt cộng với cái ngu dốt làm cho họ hoang tưởng trầm trọng. Một số quá khích  được các chiến hữu bốc lên mây khoái chí manh động mộng thành người hùng, hoang tưởng là Mỹ nó ủng hộ vì Mỹ cũng là kẻ chiến bại dưới tay CSVN, định  vác lá cờ vàng về VN kiếm ăn như những tên Mai văn Hạnh  Hoàng Cơ Minh …đã phải trả giá thê thảm. Chưa hết , Võ Văn Đức háo danh định chơi nổi âm mưu đánh bom đại sứ quán VN tại Thái. Không những Mỹ nó không bênh mà còn “ khuyến mãi  “ cho 6 cuốn lịch rồi tống cổ sang Thái xử tiếp. Tòa Thái cũng nhiệt tình đóng góp ủng hộ thêm 12 cuốn lịch nữa để có thêm thời gian gậm nhấm mộng cờ vàng.

Họ ngu  đến độ phải mất mấy chục năm họ mới nhận ra được rằng dù Mỹ thua trong cuộc chiến, CSVN  không còn là kẻ thù của  Mỹ nữa mà còn  là bạn, là đối tác hợp tác phát triển. Cả thế giới  đang bang giao và làm ăn với VN một cách hòa bình không có khe cửa hẹp nào để lá cờ vàng chui  vào  để hy vọng có được một chút  chú ý  của quốc tế.

Thế là những con người ấu trĩ này chỉ còn cách cố bấu víu lấy nhau, bấu víu lá cờ vàng để động viên an ủi  nhau, để làm cái phao, cái điểm tựa cuối cùng chống lại cộng sản, chỉ vì lý do duy nhất họ quá cay cú căm thù cộng sản.  Tuy nhiên hành động của họ càng ngày càng thêm  lố bịch nhố nhăng dẫn đến việc làm mất niềm tin trong giới trẻ,  làm ô uế lá cờ vàng. Chính vì vậy mới có chuyên  một họa sĩ trẻ con cháu cờ vàng vô tư cho lá cờ vàng trôi tuột  vào  tận cái chậu  rửa chân trong một tác phẩm hội họa làm họ cứ như lọan cả lên.

Thế hệ cờ vàng thứ nhất hầu hết đều ăn bám xã hội Mỹ cho nên rất rảnh rỗi để đàn đúm nhau mà đề tài chống cộng vẫn luôn là đề tài hấp dẫn họ.  Nói là chống cộng cho oai chứ thất ra họ biết chẳng thể nào chống được mà chửi cộng mới là đề tài chính. Mấy chục năm qua là thời gian bùng nổ những từ ngữ chửi rất phong phú trong thế giới cờ vàng. Chống cộng không thể không nói đến biểu tình. Nhưng biểu tình với đối tượng nào đây ? Không thấy CS đâu cả họ phải tìm ai đó chụp lên đầu cái nón cối để có cớ mà biểu  tình hâm nóng tinh thần cờ vàng.

Những hình ảnh các con thấy bề ngoài của các  cuộc biểu tình chỉ là bề nổi, hình ảnh dễ thấy nhất là thi nhau hò hét tưởng chừng như ăn tươi nuốt sống đối thủ nhưng chỉ là những vở diễn thôi con ạ. Mặt trái của những cuộc biểu tình mới là động cơ khiến họ tụ tập nhau đó  là lý do thích đàn đúm ham vui. Những dịp này người ta được dịp gặp nhau nói năng thả cửa vì  toàn là đồng hương tha hồ trao đổi tâm sự mọi thứ trên đời bằng tiếng Việt, xả stress những ngày xung quanh toàn mắt xanh mũi lõ chỉ biết nói chuyện bằng tay. Đây là dịp để họ khoe con khoe cháu, hỏi  thăm nhau về thuốc men bệnh tật hỏi han nhau con chó đã động đực chưa. Liền sau đó họ hô đả đảo theo tiếng hô bầy đàn mà chẳng biết đả đảo cái gì.

CS nó có nhiều cái quá giỏi nhưng bố chẳng thể khen chúng được mà ngược lại phải tìm cách để chê, phải bới móc ra cho đuợc cái yếu kém cái khuyết tật của nó để sỉ vả nguyền rủa nó cho nó sướng cái lỗ tai cho nó oai  cái lỗ mồm, cứ gặp  nhau là vạch lá tìm sâu để tố khổ nó để hài tội nó để gật gù với nhau mà  hả hê cái bụng. Thế nhưng mỗi bước đi lên,  mỗi thành công của CS lại là mỗi cú bạt tai  đau điếng mà bố từng phải  hứng chịu.  Mỗi sáng thức dậy, xem tin tức về VN bố lại phải điểm tâm  thêm vài ba cú bạt tai, tráng miệng bằng vài cú đá đít, vài cú hồi mã thương, vài cú bạt rờ que, vài cú đấm  đau nhói tâm can.

Con hãy nhìn xem, những cuộc biểu tình ô hợp chỉ toàn dân ăn không ngồi rồi không việc làm, thiếu kiến thức, nhưng thừa mứa thời gian, toàn là dân già háp khú đế ăn bám xã hội,  lê chân không vững, nhưng cái mồm còn ngoác ra to khỏe vô cùng, và vẫn còn tác dụng khủng bố lợi hại. Mọi thứ đã xuống cấp nhưng cái mồm thì không. Vẫn còn phun được nước thối vẫn chửi vung xích chó, vẫn chụp mũ vẫn lươn lẹo điêu ngoa vẫn lừa bịp xảo trá. Mấy chục năm qua họ đã phát triển trình độ chửi nhau thượng thừa, sáng tác ra đủ ngôn từ hình tượng nhất.

Họ lấy biểu tình làm vui, làm  nơi đàn đúm tán gẫu truyền lửa cho nhau chống cộng. Họ hè nhau nói xấu xuyên tạc CSVN,  cùng nhau gật gù tán đồng nhưng trong bụng họ biết rõ là đang tự lừa dối mình. Họ không dám nói điều gì tốt về CS, họ sợ chính những người cùng hội cùng thuyền với mình tẩy chay và khủng bố. Về VN họ thấy quá nhiều đổi thay diệu kỳ, cuộc sống đang đi lên mạnh mẽ từng ngày,  nhưng họ chẳng dám nói thật với nhau một lời ngợi khen đất nước, sợ bị cho rằng tuyên truyền cho CS.

Cứ như thế gần bốn chục năm rồi vẫn cái trò  bưng tai bịt mắt nhau không có gì thay đổi. Vũ khí của họ chống cộng mấy chục năm cũng vẫn  chẳng có gì ngoài  cái mồm và cái que cờ vàng hết đát.

Để vực dậy tinh thần cho nhau.lâu lâu  họ hè nhau  lủ khủ quần áo rằn ri,  mũ nồi giày bốt,  vài cây súng nhựa trẻ con,  khoác vào chỉ để qua đi lại, đi tới đi lui, đi vòng vòng  ở một góc phố gọi là diễu hành. Khi súng thật có trong tay thì họ  bỏ chạy  vứt bố cả súng, quẳng cả ba lô giày dép, qua đây họ chơi súng nhựa đồ si đa  đeo vào để chụp hình quay phim để mà lấy khí thế chống cộng. Họ tự biên tự diễn những tiểu phẩm hài nhố nhăng trên đường phố một cách vô tư, cũng diễn văn, cũng dậm chân chào nhau, cũng quốc ca quốc kỳ .  Như thế họ ôn lại những năm tháng họ cho là hào hùng và cố quên đi nỗi ám ảnh những tháng ngày phải tuột quần vứt dép  chạy như một bầy vịt.

Tuy họ mặc vào bộ quần áo lính si đa đeo cây súng nhựa nhưng có vẻ như họ rất hãnh diện. Hình như cây súng nhựa cũng phần nào củng cố làm ấm cho lá gan của họ, và cũng không ít  kẻ nghĩ rằng bên kia đại dương, bọn CSVN đang nhìn họ với cặp mắt kiêng nể  dè chừng,  và họ tin rằng cuộc biểu dương đi tới đi lui  là bức thông điệp gửi CSVN  nhắc nhở cho bọn CSVN biết rằng cái quân đội cộng hòa vẫn còn đây , tuy không uýnh lại tụi  mày nhưng vẫn còn dư sức đi tới đi lui khiêu khích chọc quê chúng mày cho bõ ghét. Thế rồi họ ru ngủ nhau tâng bốc nhau, xưng tụng nhau rồi cùng nhau hội họp phán  đoán xem …. ngày cộng sản nó quy tiên  như thế nào.

Cao điểm của sự nhố nhăng là họ hí hửng mừng rỡ tung hô một thằng con nít tự xưng là tướng Hải Quân Hoa kỳ gốc cờ vàng. Một tướng lãnh Hoa Kỳ oai như thế đứng trước họ mà vẫn lễ phép xưng hô con cháu với họ thì không phồng mũi sướng đê mê sao được. Hơn nữa tướng này lại là con cháu giòng dõi cờ vàng nữa  thì quả là niềm hãnh diện lớn lao. Cứ thế cả bầy cờ vàng già đầu bị thằng con nít nó làm xiếc, nó quay mòng mòng  như dế, nó cho vào tròng dễ như móc đồ trong túi.  Thế mà họ vẫn  phồng mũi tự hào, họ xun xoe chào đón nâng bi  nó, họ đê mê hoan hỉ với những lời hứa của thằng bịp,  lòng họ lại dâng trào niềm kiêu hãnh hão huyền và dâng trào niềm tin phục quốc. Cái lòng cay cú  hận thù làm họ u mê như thế đấy. Còn có gì để nói hay không.

Họ luôn luôn thủ sẵn những cái nón cối lợi hại để sẵn sàng chụp lên đầu kẻ nào họ không ưa, Bóng ma CS còn lởn vởn ám ảnh họ đến nỗi họ nhìn đâu cũng thấy CS.  Thế là họ thi nhau chụp nón cối cho nhau xem như hành động “ tiên hạ thủ vi cường “ thà bắn lầm còn hơn bỏ sót .

Nhưng họ lại cực kỳ sợ hãi ảnh hưởng của cộng sản. Họ sợ vu vơ, tự kỷ ám thị, thậm chí đến cái ngày sinh của lãnh tụ CS VN họ cũng sợ nốt, họ chống đối một show diễn ca nhạc cũng chỉ vì nó được trình  diễn vào ngày  19/5, ngày ông Hồ chí Minh ra đời. Họ hăm dọa nhà hàng tổ chức tiệc sinh nhật của một nhà báo chỉ vì nó được tổ chức đúng vào ngày 19.5.

Cái mà họ sợ nhất là những cơ quan truyền thông quốc tế và hải ngoại đưa tin ca tụng thành công của CS. Họ cũng lo sợ ngày nào đó truyền thông CS tràn sang Mỹ sẽ bẻ gãy luận điệu bịp bợm của họ và nguy hại hơn là hình ảnh của Việt Nam hiện đại  hấp dẫn chinh phục được tầng lớp trẻ trưởng thành tại Mỹ. Vì vậy họ vô cùng hốt hoảng khi nghị quyết 36 của CSVN ra đời. Họ cường điệu lên về mối nguy hại của nghị quyết 36, họ báo động cho nhau giống y  như những con thú hoang kêu chí chóe hoảng lọan khi ngửi thấy hơi loài sư tử, và họ bắt đầu thấy bóng ma cộng sản lấp ló nhiều hơn.

Bóng ma CS nó hiện diện trong các cuộc trình diễn văn nghệ có các nghệ sĩ trong nước, nó lù lù ẩn hiện trong tấm thảm đỏ trải chân, nó nhe răng khiêu khích trong cái sợi dây thắt lưng quần của nghệ sĩ. Nó nhảy xổ vào các tờ báo hải ngoại, nó chui tọt vào cả các cơ quan dân cử và rồi nó an tọa trong cái chậu rửa chân để làm nhục lá cờ vàng.

Họ rất nhút nhát và thiếu tự tin. Họ gập mình trước người da trắng nhưng lại hùng hổ thô bạo với đồng bào. Họ chửi rủa thậm tệ những người họ không ưa ngay trên đường phố bằng những lời lẽ của bọn dân chơi cầu ba cẳng, họ nhổ nước bọt thối vào những người họ ghét, họ vạch quần chĩa vòi đái trước cửa tòa soạn báo mà họ đang biểu tính chống đối, họ trét cứt vào cửa hiệu người ta, họ ứng xử như những tên côn đồ hung hãn . Những hành động ấy họ gọi là “chống cộng”.

Nhưng khi biểu tình bao giờ cũng phải có những lá cờ Mỹ  chống lưng để chứng minh lòng trung thành và ước vọng được quy phục.

Những ngày họ mới qua đây, lá cờ vàng đã là phương tiện kiếm ăn vô cùng béo bở cho nhiều tay hoạt đầu,  cơ hội chính trị. Đến nay tuy khó khăn hơn nhưng nó vẫn còn kiếm chác được, vì vậy cho nên những màn hoạt kê cờ vàng vẫn tồn tại.   Thời thế đã  đổi thay, cộng sản đổi thay, thế giới đổi  thay, duy có cộng đồng cờ vàng là  y như cũ, có khác chăng là thành viên của nó càng ngày ít đi, càng già đi, thân xác héo úa,  và càng ngày càng trơ trẽn  lố bịch. Bố theo lá cờ này quá lâu nên da cũng đã vàng úa héo hắt theo lá cờ,  mặt thì hằn lên những sọc thời gian mà công cuộc chống cộng vẫn còn mịt mù xa vời vợi.

Đến lúc này bố cảm thấy cần phải nói cho con biết tường tận về lá cờ của chúng ta để con chọn cách ứng xử có lợi cho mình tùy tình thế. Dù phất lên lá cờ vàng nhưng hầu hết dân cờ vàng đều mù tịt về lịch sử ra đời của nó

Lá  cờ vàng ba sọc đỏ này thoát thai từ giải pháp Bảo Đại do liên minh Vatican – Pháp cho ra đời vào năm 1948. Giải Pháp Bảo Đại là do chủ trương của Vatican được công khai hóa bởi lời tuyên bố vào ngày 28/12/1945 của viên Khám Sứ đại diện của Tòa Thánh Vaican tại Hà Nội là Tổng Giám Mục Antoni Draper. (Việt Nam Niên Biểu 1939-1975 Tập A: 1939-1946)  Kiểu dáng lá cờ cũng được 1 linh mục sáng tác làm biểu tượng quyền lực của Vatican rồi ngụy tạo thành biểu tượng của chính nghĩa quốc gia và những người quốc gia chống cộng.

Người ký văn bản “Pháp Qui Tạm Thời” cho thi hành treo Quốc Kỳ vàng ba sọc đỏ và bài Quốc Ca của Lưu Hữu Phước vào ngày 1/6/1948 ( nhằm  ngày 24/4 năm Mậu Tý) là một tay Việt gian chính gốc : Thủ Tướng dân Tây có vợ đầm  Nguyễn Văn Xuân ,  Người đề nghị lấy lá cờ vàng ba sọc đỏ thay cho lá  cờ quẻ Ly là André Trần Văn Đôn,  là tà lọt , tức là “Aide de camp” của ông Xuân.

Những chính phủ do ngoại bang đẻ ra từ  Bảo Đại đến Ngô Đình Diệm, và các chính quyền tại vị đến 30/4/1975 đều do ngoại bang nuôi dưỡng,  trang bị và sai khiến.

Việc Vatican chế ra cái cờ này nhằm tạo bức bình phong che đậy cho cái chính quyền quốc gia mà chúng tạo ra, giấu đi cái bản chất nô lệ cho vatican và Pháp,

Phất lá cờ này, chính quyền bù nhìn làm tay sai cho ngoại bang tự tin hơn,  bấu víu lấy nó, họ  trút đi được phần nào mặc cảm việt gian. Và bọn xâm lược ẩn mình tốt hơn để dễ bề sai khiến bầy tôi cờ vàng. Như vậy lá cờ vàng che đậy được cho cả quân xâm lược và chính quyền Việt gian. Thật là cao tay, thật là vẹn cả đôi đường. Lá cờ vàng có nhiệm vụ lịch sử của nó là như thế.

Quốc ca của chúng ta nguyên là bài Sinh Viên Hành Khúc do Lưu Hữu Phước sáng tác năm 1942,  năm 1943 nó được cả 3 kỳ biết đến với cái tên Tiếng Gọi Thanh Niên. Ta chôm bài hát này chế biến lại rồi đặt tên “ tiếng gọi công dân” để làm bài quốc ca mà ta hát như  con vẹt cho đến tận hôm nay. Về tuổi tác, bài Tiếng gọi Thanh Niên được 6 tuổi thì lá cờ vàng của chúng ta mới chào đời.  Thông thường, quốc kỳ của các quốc gia trên thế giới xuất hiện trước bài quốc ca. Lá cờ của chúng ta lại ra đời sau bài hát mà  ta gọi là quốc ca đến 6 năm, đây là sự vá víu vụng về nghịch thường.  

Lá cờ Pháp ra đời trong cuộc cách mạng 1789 thì 3 năm sau, năm 1892 quốc ca pháp mới có mặt.

Cũng như Pháp, lá cờ Mỹ xuất hiện trong cuộc chiến tranh Cách Mạng 1776-1783 nhưng mãi tới  khi  tiến hành cuộc chiến  Anh – Mỹ  1812, bản quốc ca Hoa Kỳ mới ra đời do một sĩ quan Hải Quân Mỹ sáng tác và sau đó được Quốc Hội Mỹ chấp thuận

Bài Kimigayo quốc ca nhật ra đời năm 1893 (Minh Trị 26) Quốc kỳ Nhật hình tròn đỏ trên nền  màu trắng ra đời năm 1854.

Việc quốc kỳ ra đời sau quốc ca đến 6 năm có lẽ đây là lá cờ độc nhất vô nhị không đụng hàng.  Bài hát ta gọi là quốc ca cũng chôm chĩa của Việt Cộng nốt vì đây là bài của Lưu Hữu Phước . Lưu Hữu Phước viết bài này để kêu gọi lòng yêu nước, kêu gọi thanh niên đứng lên chống thực dân Pháp,  tác giả lại  là một tay việt cộng có hạng. Thế mà ta lại chôm  bài này để kích động đồng bào chống việt cộng thì rõ ràng chúng ta đã khập khiễng ngay từ gốc rồi,  lại thêm một nghịch thường nữa. Đến bài quốc ca mà cả một “quốc gia” không ai làm được phải chôm chĩa của Việt Cộng thì còn nói gì đến chống cộng. Việc bị Việt Cộng nó uýnh te tua tơi tả, thầy trò bỏ mặc nhau chạy vắt giò lên cổ là chuyện tất yếu. Thế mà bây giờ lại còn mưu đại sự phất lá cờ vàng để mưu đồ đánh đuổi cộng sản để phục quốc cờ vàng , không gọi là tâm thần óc đậu thì gọi là cái gì đây.?

Cái gọi là quốc kỳ và quốc ca có lịch sử chắp vá khiên cưỡng như vậy, ra đời trong hoàn cảnh như vậy,  thế mà đã có một thời từng là biểu tượng quốc gia, và cho đến hôm nay, ở ngay nước Mỹ này vẫn có kẻ phất nó lên như lá cờ  chính nghĩa. Không gọi là dốt nát cuống tín ngu muội thì gọi là cái gì đây?

Lá cờ đỏ sao vàng của cộng sản nó ra đời trước lá cờ của chúng ta đến 8 năm  và lần đầu tiên nó  xuất hiện lại  chính ở miền Nam của chúng ta ngày 23/11/1940 trong cuộc Nam Kỳ khởi nghĩa chống thực dân Pháp. Tháng 5/1941 lãnh tụ Hồ Chí Minh ký văn bản quy định quốc kỳ Việt Nam là nền đỏ sao vàng năm cánh.

Bài hát  “Tiến quân ca” được nhạc sỹ Văn Cao (1923-1995) sáng tác vào cuối năm 1944. Ngay sau khi ra đời, bài hát đã được các chiến sỹ cách mạng tiếp nhận và trở thành bài hát chính thức của Mặt trận Việt Minh.

Như thế lá cờ đỏ sao vàng ra đời trước lá cờ vàng,  nó ra đời trong kháng chiến, theo yêu cầu của cuộc kháng chiến chống thực dân. Bài Tiến quân ca Việt Minh sử dụng như lời hiệu triệu kháng chiến sau này trở thành  quốc ca Viêt Nam cho đến nay. Quốc kỳ và quốc ca do CSVN sử dụng có một quá trình hình thành và tồn tại rất logic, rất minh bạch và chính nghĩa. Lá cờ này đã phất lên suốt hai cụộc kháng chiến  giành độc lập và ngày nay nó phất phới bay ngạo nghễ ở trụ sở LHQ cùng gần  hai  trăm lá cờ khác trên thế giới. Trong khi đó cộng đồng cờ vàng  lúc này thì  cứ chống nhau chí chóe  loay hoay cố vớt lấy “quốc kỳ “ của mình  lên từ cái chậu rửa chân.

Những điều này bố biết rất rõ nhưng luôn phải tránh né không dám thừa nhận, vì   nó là vấn đề tế nhị nhạy cảm, nhất là thực tế lịch sử ảnh hưởng đến tiền đồ lá cờ vàng, ảnh hưởng đến niềm tin của người tị nạn,  ảnh hưởng đến tinh thần chống cộng của những người quốc gia và điều  quan trọng nhất là ảnh hưởng đến  thanh danh và sĩ diện của cộng đồng cờ vàng. Nếu con nói điều này ra dù nó là sự thật lịch sử đi nữa, cái nón cối sẽ lập tức bay lên đầu con ngay.

Chúng ta dựa vào chính nghĩa chống cộng, chống lại sự xâm lược của CS miền Bắc, nghĩa là ta cho rằng Việt cộng xâm lược chính đất nước của họ – Đó là  một nghịch lý không thể ngụy biện .  Điều nghịch thường lớn nhất là lấy một lá cờ do ngoại bang tạo ra để chống lại lá cờ xuất thân từ phong trào yêu nước kháng chiến chống thực dân thì dù có che đậy giỏi đến đâu chăng nữa, chắc chắn phải có ngày lá cờ này lòi mặt nạ hiện nguyên hình bản chất và sứ mạng nó đã được thực dân giao phó. Dù ta có ngụy biện đến đâu, có bôi nhọ CS đến đâu, và cho dù CS có xấu xa đến đâu chăng nữa, ta không thể phất lá cờ vàng như là lá cờ chính nghĩa để hiệu triệu đồng bào đứng về phía mình. Nhưng cộng đồng cờ vàng đâu  nhận ra được điều này , vì lòng thù hận đã  làm họ trở nên quá u mê, vì họ không còn cái gì khác  để vịn vào, và vì cái sĩ diện rằng chấp nhận CS là quy phục nó.

Nói thế để con hiểu, cha đẻ của lá cờ vàng ba sọc đỏ chính là   vatican và thực dân Pháp , nó đã mang bản chất phi nghĩa ngay từ cội nguồn của nó. Làm sao có được lòng yêu nước thương dân phía sau một lá cờ như thế? Tuy nhiên, khi nào lá cờ vàng vẫn được người ta xem là biểu tượng của người quốc gia chống cộng, thì nó vẫn còn giá trị  kiếm cháo kiếm cơm của bọn cơ hội  cờ vàng . Dù rằng về khía cạnh lịch sử nó chỉ là món đổ chơi đã lỗi thời của vatican mà thôi.

Tóm lại, lá cờ vàng là chỗ dựa bám víu cuối cùng của những người chống cộng hải ngoại. Không có nó xem như không còn phong trào chống cộng và họ chẳng còn việc gì để làm.  Biểu tình cố vớt lá cờ lên từ cái chậu rửa chân, và có thể phải vớt nó lên từ cái chỗ dơ dáy nào khác nữa, cũng chỉ là cố vớt vát cái sĩ diện  của họ, và vớt lấy cái nồi cơm của kẻ đầu cơ lá cờ vàng.

Bọn trẻ bây giờ chơi khăm mấy ông già đau quá, lấy nghệ thuật làm bia che chắn để công khai hãm hiếp lá cờ vàng mà chẳng ai làm gì được nó cả.  Nếu  công nhận nghệ thuật hay im lặng thì ngậm đắng nuốt cay, tiêu vong sự nghiệp cờ vàng,  Nếu phản kháng thì bị chê là dốt không biết thưởng thức nghệ thuật. Nhưng họ buộc phải chọn một đường và họ  đành phải chấp  nhận dốt để biểu tình  vớt lấy lá cờ, cứu  lấy  sĩ diện. Nhưng cứ cái kiểu chống cộng cờ vàng như bao năm nay thì dù có vớt nó lên khỏi cái chậu này nó cũng sẽ lại  rơi vào cái bồn  khác, họ sẽ phải mãi chạy theo lá cờ vàng để vớt nó lên bởi vì họ  đã lỡ to mồm chống cộng mấy chục năm rồi không tuột xuống được nữa.

Những người muốn nhúng lá cờ vàng vào cái chậu rửa chân dường như muốn lôi  những cái đầu ngu ngốc u mê dìm luôn vào trong cái chậu. Cho nên những tên này mới phản ứng dữ dội, lôi kéo những kẻ có đầu óc vàng khè vào cuộc. Không phải vì lá cờ bị bôi nhọ mà vì những cái đầu này bị chạm nọc. Bởi vì như đã nói,  làm gì có danh dự của một lá cờ do ngoại bang tạo ra làm biểu tượng phục vụ cho ý đồ  xâm lược. Họ buôc phải biểu tình để phản ứng vì nếu không thì ai biết được mai đây chẳng biết cái đầu của họ sẽ còn bị dìm xuống đâu và chắc chắn cái mùi của nó phải nặng hơn cái chậu rửa chân.

Chống cộng mà không có lá cờ vàng thì cũng như là đi buôn mà không có vốn, đi câu mà không có mồi, đi săn mà không có súng. Diễu hành mà không có lá cờ vàng thì  cứ như là đi tập thể dục nhịp điệu thì làm sao gây được tiếng vang,  Phải cứu lá cờ vàng bằng mọi giá là như thế.

LỜI BÀI HÁT TIẾNG GỌI THANH NIÊN

Nhạc: Lưu Hữu Phước
Lời: Huỳnh Văn Tiếng, Lưu Hữu Phước

Này anh em ơi tiến lên đến ngày giải phóng
Đồng lòng cùng nhau ra đi sá gì thân sống
Cùng nhau ta tuốt gươm, cùng nhau ta đứng lên
Thù kia chưa trả xong thì ta luôn cố bền

Lầm than bao năm ta đau khổ biết mấy
Vàng đá gấm vóc loài muông thú cướp lấy
Loài nó, chúng lấy máu đào chúng ta
Làm ta gian nan cửa nhà tan rã
Bầu máu nhắc tới nó càng thêm nóng sôi
Ta quyết thề phá tan quân dã man rồi

Vung gươm lên ta quyết đi tới cùng
Vung gươm lên ta thề đem hết lòng
Tiến lên đồng tiến sá chi đời sống
Chớ quên rằng ta là giống Lạc Hồng

Này sinh viên ơi đứng lên đáp lời sông núi
Đồng lòng cùng đi đi đi mở đường khai lối
Kìa non sông nước xưa, truyền muôn năm chớ quên
Nào anh em Bắc Nam cùng nhau ta kết đoàn

Hồn thanh xuân như gương trong sáng
Đừng tiếc máu nóng tài xin ráng
Thời khó thế khó khó làm yếu ta
Dù muôn chông gai vững lòng chi sá
Đường mới kíp phóng mắt nhìn xa bốn phương
Tung cánh hồn thiếu niên ai đó can trường

Sinh viên ơi mau tiến lên dưới cờ
Anh em ơi quật cường nay đến giờ
Tiến lên cùng tiến gió tung nguồn sống
Cháy trong lòng ta ngàn mớ lửa hồng

Này thanh niên ơi, tiến lên đến ngày giải phóng
Đồng lòng cùng đi đi đi sá gì thân sống
Nhìn non sông nát tan thù nung tâm chí cao
Nhìn muôn dân khóc than, hờn sôi trong máu đào

Liều thân xông pha ta tranh đấu
Cờ nghĩa phấp phới vàng pha máu
Cùng tiến quét hết những loài dã man
Hầu đem quê hương thoát vòng u ám
Thề quyết lấy máu nóng mà rửa oán chung
Muôn thuở vì núi sông nêu tiếng anh hùng

Anh em ơi mau tiến lên dưới cờ
Sinh viên ơi quật cường nay đến giờ
Tiến lên cùng tiến gió tung nguồn sống
Cháy trong lòng ta ngàn mớ lửa hồng

Nghe bài tiếng gọi thanh niên :

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tieng-Goi-Thanh-Nien-Top-Ca/IW6I0OFE.html

32 phản hồi
  1. Minh permalink

    Lũ súc sinh trong súc sinh 3 que xỏ lá mày nói CHXHCN Việt Nam bá nước cho tàu cộng vậy mày có bằng chứng gì không lũ bán nước. Tao hỏi tụi súc sinh trong súc sinh tụi bây có biết hồi năm 1955 thằng nào cho 50 vạn quân Mỹ hiện diện tại Nam Việt Nam! Không vậy lũ cờ vàng 3 que xỏ lá súc sinh

  2. cờ vàng làm đế dép permalink

    bọn 3 que to mồm nói là CS bán nước cho tàu, thế tao hỏi nhá, hồi bọn mày ở sg thì bọn chệt nó làm gì mà sao đẻ đái đông thế? chúng mày “yêu nước” cỡ nào mà để nó đè đầu cưỡi cổ người Việt như thế? chúng mày vu cho CS bán nước cho tàu chung quy lại chỉ vì chúng mày suy bụng ta ra bụng người mà thôi. Thật may cho Việt Nam là Dương Văn Minh không nghe theo lời mấy con chó mà theo tàu, chứ không thì chúng mày còn lỗ nào để mà chui nữa! Luận điệu chó má của chúng mày tao chỉ nghe thoáng qua là biết ngay được, cái giọng văn lè nhè của 1 thằng ăn nhiều thịt nguội và xúc xích Mĩ đến nỗi tẩy chay hàng hóa của đồng bào mình làm ra, cái giọng văn luôn chất chứa “tình yêu nước”, thấy giặc đến là vẫy đuôi như mấy con chó con, răm rắp nghe lời Mĩ như con cháu nghe ông bà giảng giải, khi Mĩ cắt viện trợ thì chúng mày đã rối như ong vỡ tổ cả rồi, chúng mày lộ chân tướng của 1 con chó săn của Mĩ. Vậy mà cũng to mồm “tiền đồn chống Cộng”, “đồng minh thân tín của Mĩ”! Nghe mà buồn nôn!

  3. conmeo permalink

    Nếu theo dõi diễn tiến đổi thay theo thời gian của các tổ chức chống Cộng lưu vong của các nước khác ta sẽ thấy đặc tính tôn giáo Ki-tô phản động cuồng tín là một tai họa. Cùng là các nước bị phân lìa do hậu quả của Chiến tranh Lạnh như Đức, Đài Loan, Triều Tiên, Việt nam, thậm chí Cuba, ta thấy chỉ còn hai nước là mang mối căm thù chia rẽ dân tộc trầm trọng lâu dài nhất là Việt nam và Triều tiên. Vì sao vậy? Vì có bàn tay Ki-tô nham nhở có tổ chức dính vào. Các dân tộc còn lại có thể là thông minh hơn và nhờ thiếu yếu tố tôn giáo Ki-tô nên việc hóa giải trở nên dễ dàng trong một thời gian ngắn khi có điều kiện thuận lợi. Do đó không nên xem thường cái họa Ki-tô trong sự đồng thuận và đòan kết của dân tộc Việt, và càng nên cảnh giác với những tổ chức có hai bộ mặt như Vatican.

    Thiên Lôi, Tháng 10, 2010

    NDVN, ngày 10/10/2010

  4. conmeo permalink

    Thực Tế Thường Ngày:

    Bầy chiên vàng hải ngọai luôn ôm ấp và hãnh diện về lá cờ vàng ba sọc đỏ tượng trưng cho những chế độ Ca-tô do ngọai bang dựng lên nay đã không tồn tại. Họ vẫn thường làm những việc vô trí, như luôn hù dọa gây áp lực với những tổ chức không chính trị phi Ca-tô phải luôn treo lá cờ ây trong những buổi tụ tập hội hè. Thế mà gần đây họ đã bị chóang váng vì có một buổi lễ thiếu vắng lá cờ ấy. Đó là bốn hội đoàn người Việt là Hội Phụ Nữ Việt Nam Toronto, Hội Người Việt Toronto, Hội Văn Hóa Khoa Học Việt Nam Toronto, Liên Hội Sinh Viên Việt Nam Ontario, đã cùng nhau tổ chức Tết Trung Thu cho các em thiếu nhi Toronto và vùng phụ cận, tại công viên của Harbourfront Centre mà không hề treo một lá cờ vàng ba sọc đỏ mà bầy chiên vàng cho là biểu tượng của cộng đồng người việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Toronto là một hang ổ hùng cứ của bầy chiên vàng ở Canada.

    Trong một bản tin trên báo Cali-today họ giải thích thế này: “Cần lưu ý rằng sau ngày 30-4-1975, dân Việt Nam ồ ạt bỏ chạy ra nước ngoài là những NGƯỜI TỴ NẠN CỘNG SẢN. Lúc đó, nếu một người vượt biên nào khai rằng họ bỏ ra nước ngoài vì lý do kinh tế, liền bị đại diện Cao uỷ Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc đuổi về, kể cả những người Bắc Việt đến trại tỵ nạn Hồng Kông. Sau khi các trại tỵ nạn đóng cửa, có người được bảo lãnh, rời Việt Nam ra đi theo chương trình O.D.P (Orderly Departure Program), qua Canada hay các nước khác, họ cũng là người tỵ nạn cộng sản gián tiếp.”

    Quả thật tội nghiệp cho sự trì độn tri thức. Thử hỏi một khi những đồng bào này ồ ạt về thăm quê hương đổi mới trong thập niên vừa qua, hoặc chung sức xây dựng đất nước thì họ thuộc thành phần nào? NGƯỜI TỊ NẠN CHIÊN VÀNG chăng? Hay là họ đã gián tiếp trả lời cho sự lỗi thời của chiêu bài “NGƯỜI TỴ NẠN CỘNG SẢN” và đồng thời họ cũng đã phủ nhận luôn cái biểu tượng rách nát kia. Ấy vậy mà bầy chiên vàng vẫn say sưa hát mãi bài thánh ca cũ mèm không còn ai muốn nghe.

    Họ đã giấu kín chuyện trong số đồng bào về thăm quê hương ấy biết đâu còn có thiểu số chiên vàng phản động lợi dụng bộ mặt hợp tác kinh doanh, khoa học, thiện nguyện vv… để mưu đồ gây phản lọan trong nước, để làm cách mạng… “phở bò” cho Chúa. Có thể đám này, với sự yểm trợ của các cơ quan tình báo đạo đời Âu Mỹ, cố gắng móc nối với bọn xã hội đen trong nước vận chuyển buôn bán ma túy thuốc phiện để tài trợ cho các họat động khuynh lóat như bọn GCMA (Pháp) và CIA (Mỹ) đã làm trước đây.

    Qua việc không treo cờ vàng nữa ở những nơi tụ họp công cộng, bầy chiên vàng đã không muốn đọc được tín hiệu rằng đồng hương đã chán ngấy cái màng o ép cường điệu bấy lâu nay rồi. Đã đến lúc nên cho nó vào Viện Bảo tàng là vừa. Thời thế mỗi ngày mỗi đổi thay, đất nước càng ngày càng thay da đổi thịt giàu đẹp hơn mà cớ sao bầy chiên vàng cứ mãi ngủ say với dĩ vãng xấu xa? chỉ vì vốn mất gốc nên họ không hề có tấm lòng bao dung của dân tộc Việt.

  5. TRAN TA permalink

    ĐÁM tàn dư cộng sản việt nam sau khi mất chủ củ nga cộng lại tiếp tục vẫn ngoan ngoãn quay sang ve vản liếm chân chủ mới mao cộng đảng chủ đãng cộng sản quốc tế hiện nay nói cho oai là quốc tế mà thực chất là còn lại tàn dư vài cộng rác thối cợ búa liềm đêm trên đầu một bàn tay gồm bốn năm mống cs việt nam cs cu ba cs bắc triều tiên lào và đảng chủ mao cộngnó coi mấy đầy tớ bản xứ như cỏ rácbợp tai đá đít thậm chí nó lấy đất đai biển đảo mà cộng sản đầy tớ tay sai việt nam lại còn xum xoe nịnh bợ them nửa thì lão mao mới sướng nhé đày tớ cẩu tài như vậy mới gọi là hảo hảo chớ , làm thịt đầy tớ trung thành nhanh như chớp.một ngàn kilo mét vuông đất biên giới trong chớp mắt chẳng ai hay cướp đoạt trắng trợn hoàng sa và xây dựng thành phố tam sa xác định chủ quyền muôn đời trên lảnh thổ máu thịt của tổ quốc còn cộng sản việt nam thì vẩn cúi mọp Một hai lê lết van xin quỳ lạy tung hô chủ “đểu” cứu mạng. Sao nhục nhã ngu hèn vậy, cái quân lực cờ đỏ sao vàng này phục vụ cho lợi ích của tổ quốc nhân dân việt nam hay phục vụ tận tình trung thành cho ác quỷ cờ búa liềm chuyên gia “tử thủ”mẩu quốc quốc tế cộng sản đảng nga sô đâu rồi, sao không van xin chúng nó ? dù nó có dưới hố phân, có thối tha tàn tạ cũng còn hơn “chủ đểu”tàu mao cố tình coi khinh không chỉ lợi dụng triệt để đồ bỏ, đồ hư thối.chút nào hay chút ấy Dù đám cặn bã vàng sao bọc đỏ đang lo sợ trở thành phế liệu trong thùng phân thải của nhân loại như ông chủ củ xô viết có lê lết quỳ gối van xin và liếm chân tâng bốc nịnh chủ “mới” đến sùi bọt mép
    Trả lời

  6. cu li tàu permalink

    HẢY HỎI NGƯỢC LẠI NHỮNG TÊN CAM TÂM LÀM SÚC VẬTma xó tAY SAI CẮC KÉ theo đóm ăn tàn chẳmg hiểu biết cóc khô gì về chủ nHgiả cộng sản nhưng chúng bây luôn luôn ca tụng đảng và sẳn sang bẻ cong ngòi bút bẻ cong sự thật để tô son trết phấn vào bộ mặt ác quỷ của đảng bất kể đúng sai thật giả mà dù chúng bây có hỏi đến giới lảnh đạo chop bu của chúng bây trong cái gọi là bộ chính trị tư đảng về đại ca mác thì lủ này cũng ùu ù cạc cạc …chẳng hiểu biết lý thuyết của đại ca mác nó tròn méo như thế nào chúng chẳng hiểu mô tê sâu xa cái tà thuyết cộng sản nó mặt ngang mày dọc ra sao vì thực ra chúng cũng như đám các ké dàn em như tụi bây tất cả chỉ biết nghe theo đảng cộng sản quôc tế quan thầy chỉ bảo NÓI THẾ NÀY ..LÀM THẾ NỌ là chúng bây nhất nhất chấp hành theo luật lệnh sống chỉ biết cúi đầu gục mặt thi hành triệt để chẳng biết đúng sai thật giả nói chi đến thấu đạt mọi nguồn cơn của nổi long đại ca mác đối với nhân loại
    giờ đay chúng bây muốn hỏi để thấu lý đạt tình hiểu biết sâu xa hơn chính xác nhất nổi lòng của đại ca mác thì ta đây cũng changr ngần ngại mà chỉ cho chúng bây một con dường sáng minh bạch và rỏ rang nhất đến thánh thần cũng không dám cãi ĐÓ LÀ PHẢI HỎI NGAY những lảnh tụ cộng sản của các nước cộng sản quốc tế của đông âu như đông đức tiệp khắc rumani balan …vvhay các các cấp lảnh đạo cọng sản ngay chính tại MẨU QUỐC CỘNG SẢN QUỐC TẾ lien xô những en xin pu tin vv…. VÀ CHẮC ĂN NHẤT hảy hỏi ngay chính LẢNH TỤ TỐI CAO CỦA CÁC LẢNH TỤ GOCBACHOP ở ngay tại đất nước được mệnh danh là mâư quốc của cộng sản quốc tế lien xô là sẻ biết rỏ rang chính xác nhất chủ nghỉa cộng sản là gì ?VÌ AI CÓ THỂ SAI NHƯNG CHÍNH NHỮNG VỊ LẢNH TỤ CAO QUÝ CỦA QUỐC TẾ CỘNG SẢN NÓI VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN THÌ CHẲNG BAO GIỜ SAI CẢ vì họ là những kẻ thấm nhuần tư tưởng cộng sản tận trong xương tuỷ tim nảo tà thuyết của đại ca mác đã hoà trộn trong máu thịt của họ thế mà giờ đây sau gần một thế kỷ lăn lộn tìm tòi tìm đủ mọi cách để phát huy quang đại tà thuyết của đại ca mác trong mọi phương thức trăm mưu nghìn kế bất chấp lương tri bất chấp luân thường đạo lý chà đạp nhân quyền tước đoạt tự do của nhân loại cho đến ngày hôm nay họ đã tỉnh mộng họ đã công bố những gì về CHỦ NGHĨA cộng sản và họ đả dút bỏ được cái gọi là chủ nghỉa cộng sản mà chúng đả trở thành một thứ tâm huyết tồn tại trong lẻ sống của họ vào CÁI THÙNG PHÂN LỊCH SỬ CỦA NHÂN LOAỊ MỘT CÁCH THANH THẢN KHÔNG MỘT CHÚT LUYẾN TIẾC
    cuối cùng như chúng bây đã thấy đấy tà thuyết thì cũng vẩn sẻ là tà thuyết cho dù qua gần một thế kỷ được bôi son trết phấn thay đổi không biết bao nhiêu cái mặt nạ mưu mô quỷ quyệt nhưng cuối cùng khuôn mặt ác quỷ cũng vẩn sẻ là khuôn mặt của ác quỷ không thể nào biến ác quỷ thành chúa phật được và điều tất yếu đã xãy ra ///// như chúng bây cũng từng đã thấy đó
    câu hỏi ngược lại thế thì cớ gì chúng bây vẩn còn hoang tưởng moi móc trong thùng phân đã thối rủa của quốc tế cộng sản để có thể mưu tìm được cái gì còn có thể gọi là có ích cho nhân loại cho đất nước chúng bây hay chúng chỉ làm ô nhiểm thêm cho môi trường sống của nhân loại chúng bây lại làm trò hề tiếp tục đeo mạt nạ mới mong diển lại tấn tuồncủa chủ nghỉa cộng sản CON KIẾN MÀ LEO CÀNH ĐÀO LEO PHẢI CÀNH CỤT LEO VÀO LEO RA CON KIẾN MÀ LEO CÀNH ĐA LEO PHẢI CÀCH CỤT LEO RA LEO VÀO

  7. conmeo permalink

    Tên Bắc kỳ Kito này không dám đưa ra sự thật về quan thầy thực sự của hắn là Vatican.
    Đến khi tôi chất vấn thì hắn né.
    Đám con chiên này giấu kín mít về hoàng đế của họ: Vatican.

  8. conmeo permalink

    Nhân dân phi CS, phi Kito vô Vietland mà coi tên Bắc kỳ Kito Nhân dân tự vệ chửi bới phong trào Văn thân chống Tây kìa.
    Bản chất phản quốc của hắn lộ rõ không hề biết mắc cỡ.

  9. conmeo permalink

    Bản chất tay sai của Bắc kỳ Kito không hề thay đổi. Chính vì thế chế độ phi Kito cần buộc chúng chọn một trong hai: Tổ quốc hay Vatican.

  10. conmeo permalink

    Tên Bắc kỳ Kito ra rả cái họng trên Vietland, không cho ai vào ghi danh phản biện, vậy mà dám treo bảng tự do ngôn luận!!!.

  11. tran tan permalink

    ĐÁM tàn dư cộng sản việt nam sau khi mất chủ củ nga cộng lại tiếp tục vẫn ngoan ngoãn quay sang ve vản liếm chân chủ mới mao cộng đảng chủ đãng cộng sản quốc tế hiện nay nói cho oai là quốc tế mà thực chất là còn lại tàn dư vài cộng rác thối cợ búa liềm đêm trên đầu một bàn tay gồm bốn năm mống cs việt nam cs cu ba cs bắc triều tiên lào và đảng chủ mao cộngnó coi mấy đầy tớ bản xứ như cỏ rácbợp tai đá đít thậm chí nó lấy đất đai biển đảo mà cộng sản đầy tớ tay sai việt nam lại còn xum xoe nịnh bợ them nửa thì lão mao mới sướng nhé đày tớ cẩu tài như vậy mới gọi là hảo hảo chớ , làm thịt đầy tớ trung thành nhanh như chớp.một ngàn kilo mét vuông đất biên giới trong chớp mắt chẳng ai hay cướp đoạt trắng trợn hoàng sa và xây dựng thành phố tam sa xác định chủ quyền muôn đời trên lảnh thổ máu thịt của tổ quốc còn cộng sản việt nam thì vẩn cúi mọp Một hai lê lết van xin quỳ lạy tung hô chủ “đểu” cứu mạng. Sao nhục nhã ngu hèn vậy, cái quân lực cờ đỏ sao vàng này phục vụ cho lợi ích của tổ quốc nhân dân việt nam hay phục vụ tận tình trung thành cho ác quỷ cờ búa liềm chuyên gia “tử thủ”mẩu quốc quốc tế cộng sản đảng nga sô đâu rồi, sao không van xin chúng nó ? dù nó có dưới hố phân, có thối tha tàn tạ cũng còn hơn “chủ đểu”tàu mao cố tình coi khinh không chỉ lợi dụng triệt để đồ bỏ, đồ hư thối.chút nào hay chút ấy Dù đám cặn bã vàng sao bọc đỏ đang lo sợ trở thành phế liệu trong thùng phân thải của nhân loại như ông chủ củ xô viết có lê lết quỳ gối van xin và liếm chân tâng bốc nịnh chủ “mới” đến sùi bọt mép

  12. conmeo permalink

    Tóm lại chiến tranh VN là do người Bắc sách động bắn giết người Việt lẫn nhau để phục vụ ngoại bang.
    Tại Mỹ ầm ỹ là bắc kỳ Kito vong bản, trước 75 Bắc kỳ Kito, Trung kỳ Kito Ngô Đình Diệm cai trị miền nam, sau đó là ông Nguyễn văn Thiệu bỏ đạo ( thời Diệm) được bắc kỳ kito hậu thuẫn.
    Đến nay thời đại Internet Bắc kỳ kito vong bản tiếp tục ngạo mạn trâng tráo thờ mấy tên phản quốc ( vì bản chất vong bản) và khôi phục tinh thần Ngô đình để hòng lập lại chế độ Kito.

  13. conmeo permalink

    Sự nguy hiểm từ kết quả sự sùng bái Vatican của giáo dân vong bản tại hải ngoại và trong nước.
    1. Mất đi khả năng suy nghĩ độc lập của một con người VN có tự trọng.
    Bằng chứng: Vatican đã đào tạo thành công những con chiên chỉ biết vâng lời Vatican, Vatican nói sao nghe vậy. Nước Mỹ có những điểm cần phải sữa chữa thì chúng lại không biết mà chỉ biết che giấu cái sai, cái xấu và tung hô những cá nhân tốt.
    Ai mà vào Viet land sẽ thấy não trạng vong bản của các con chiên mất lý trí này.
    Nghiện đạo mù quáng bất chấp sự thật dù sự thật đó do nhà nước mỹ công bố!!!.
    Sự vong bản mù quáng này ăn sâu đến mức cho dù con chiên đó là trẻ, có học vấn cũng bị !!!.
    Họ chỉ biết ra rả ca tụng thiên chúa như cái máy, chửi bới người khác vô thần mặc dù họ mở miệng ra tự do tôn giáo. Hãy thử lòng họ trên diễn đàn Viet land rồi sẽ biết não trạng vô cùng quái đản và tàn ác của họ.
    Những ai làm chính trị nên biết rõ họ: Bắc kỳ ( Trung kỳ)+ đạo Kito là những con chiên vong bản hết thuốc chữa, tôi đã kiểm nghiệm qua thực tế có những người bạn Bắc kỳ hải ngoại có đạo bịp này.
    1. Họ kỳ thị người đạo Phật, tự cho đạo họ là thánh thiện dù cho thực tế xấu xa.
    2.Bản chất của họ giống y như chủ Vatican: ganh ghét, đố kỵ, tham lam.
    Đây là sự thật mà tôi thấy rất kinh tởm vì tương lai VN sẽ ra sao khi sản sinh ra những con chiên vong bản này, cái gì của chủ cũng hay, cái xấu của chủ cần phải giấu và đổ thừa.

  14. conmeo permalink

    Thế hệ trẻ VN muốn mở mang trí tuệ cần phải đọc Sachhiem.net và Giao điểm.

  15. conmeo permalink

    Bắc Kỳ ( Trung kỳ) + đạo Kito ( thần phục Vatican)= nổ, khoe khoang, cuồng sát, không lý trí, vong bản.

  16. con meo permalink

    Ấy vậy mà cũng còn có 6 triệu con chiên vàng đã ăn phải bùa mê thuốc lú gì mê mệt Chúa ở Vatican đến điên cuồng. Cứ nhìn cách đón rước phái đoàn Vatican của bầy chiên trong nước qua hình ảnh được các trang mạng của bầy chiên bỏ xứ đăng tải làm ta liên tưởng cũng cùng cung cách của các thế hệ chiên trước đây vào thời Pháp Mỹ thuộc. Không ngờ bùa lổ bang của Vatican linh hiệu lâu dài đến vậy.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà Nước đã giải phóng được đất nước khỏi tay bọn quỉ dữ thì cũng mong với tài “kinh bang tế thế” siêu hạng ấy bọn con chiên vàng cũng sẽ được thoát khỏi gông cùm xiềng xích đã mấy đời. A Men.

    Thiên Lôi
    (2/2012)

    ——————————————————————————–

  17. con meo permalink

    Nhân đây cũng nên nhắc lại việc hình thành Tòa Khâm Sứ của Vatican tại Việt Nam. Năm 1922, Nguyễn Hữu Bài, đang làm Thượng thư Bộ Lại và là thành viên phái đoàn vua Khải Định sang Pháp, đã lén đi Rô-ma gặp Giáo hoàng Piô XI để thỉnh cầu Vatican bổ nhiệm Khâm sứ tại Việt Nam. Lại thêm một tên giáo gian xin được rước voi về giày mả tổ.

    Ngày 25 tháng 5 năm 1925, Giáo hoàng Piô XI đã cho lập Tòa Khâm sứ Đông Dương và Thái Lan, và cử Giám mục Constantino Ayuti (1876-1928) làm Đại lý Khâm sứ Vatican (Apostolic Delegate) tại Đông Dương, chính yếu là tại Việt Nam. Ban đầu, Khâm sứ Ayuti đặt văn phòng tạm tại Hà Nội. Nhưng lúc bấy giờ Hà Nội không phải là kinh đô của Việt Nam mà là Huế nên Tây thực dân cho xây trụ sở Tòa Khâm sứ Đông Dương gần Nhà thờ Phủ Cam, Huế, và được khánh thành ngày 1 tháng 5 năm 1928.

    Năm 1945, Việt Nam tuyên bố độc lập, thành lập Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và chọn Hà Nội làm thủ đô. Năm 1950, Giáo hoàng Piô XII đã bổ nhiệm Giám mục John Dooley, người Ireland, làm Khâm sứ tại Đông Dương và ngày 18 tháng 10 năm 1951, Dooley đã dời trụ sở Toà Khâm sứ ra Hà Nội và đặt cạnh Tòa Giám Mục Hà Nội.

    Sau Hiệp định Genève 1954 đất nước bị chia đôi, Khâm sứ Dooley vẫn tiếp tục vai trò đại diện chính thức của Vatican tại Hà Nội cho đến khi bị Chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trục xuất cùng với các giáo sĩ nước ngoài và tịch thu cơ sở Tòa Khâm sứ Hà Nội ngày 15 tháng 9 năm 1959.

    Vatican liền thiết lập Toà Khâm sứ tại Sài Gòn, và TGM Henri Lemaitre giữ chức vụ này từ năm 1969 cho đến khi bị trục xuất khỏi Việt Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.

    Quả là quyền năng của Chúa Cha lẫn Chúa Con và cả Bà Mẹ Ma-rĩ đều vô hiệu chẳng giúp được gì cho Vatican cả mặc dù cả giáo triều lẫn bầy chiên trong xứ luôn cầu cứu van xin. Đã mấy lần bầy cừu này đã tự động làm lễ ‘dâng nước Việt Nam cho Bà Ma-rĩ” ngang xương mà Bà ở nơi mô không chịu nhận? Lạy Chúa tôi. Còn Chúa cũng vậy nữa, ở đâu vậy cà? Hay Chúa trùm chăn ở Vatican chờ thời?

    4) Nhà Nước Việt Nam ngày nay vốn đã tinh luyện dày dạn kinh nghiệm ngọai giao qua biết bao thế hệ, đã từng làm đảo điên những tên thuyết khách tầm cở quốc tế thực dân đế quốc đầu xỏ; ngay cả Kissinger còn phải tâm phục khẩu phục huống chi là ba cái trò kể chuyện cổ tích “cô bé choàng khăn đỏ” chỉ giành cho trẻ con.

    Dù Vatican có mang hai mặt nạ, một là vương triều Ca-tô toàn cầu hay còn gọi là Tòa Thánh, có chế độ phong kiến giáo hoàng tự cho là chuyên chăm sóc phần hồn của các con chiên trên thế giới; hai là một Thành quốc (city state) hay “nhà nước” hay “quốc gia”, (như trang mạng của ông cha nhà thờ playboy Nghị hãnh diện ghi “Quốc gia Vatican khai trương Website tạo điều kiện thăm Vatican cách hiện thực”) để đánh lận con đen, chơi bài ba lá, mặt nào mình cũng thắng cả; nhưng Nhà Nước Việt Nam cũng đã biết dùng “lăng ba chi bộ” để hóa giải toàn bộ chiêu thức của Vatican một cách dễ dàng.

    Anh Cáo Vatican đến Việt Nam dưới nhãn hiệu “Tòa Thánh” thì tôi tạo điều kiện cho anh thăm thú các họ đạo nào anh muốn, để nghe bầy chiên trung thành be he cho vui tai. Anh chỉ có 6 triệu con chiên (đài VOA đưa ra con số này trước hay sau khi đã có gần 2 triệu con chiên chạy theo chủ tây tha phương cầu thực ở nước người từ năm 1975?) trong tổng số gần 90 triệu dân Việt mà được đối đãi như thế thì Tự do tôn giáo quá đi chứ lị! kêu ca cái nỗi gì nữa? Còn nếu anh muốn dùng “mác” Quốc Gia thì … xin lỗi, tôi chẳng có quan hệ ngoại giao nào với anh cả. Anh chẳng là cái thá gì mà Nhà Nước phải tốn tiền trà nước, cau trầu đãi khách cứ như bọn tôi tớ xưa kia của anh.

  18. con meo permalink

    Các sự việc nhố nhăng thường xảy ra ở Bolsa làm mọi người có cảm tưởng như vẫn còn đang sống trong các “xóm đạo” cuồng tín ở Việt nam; đáng tíếc là không phải những xóm đạo hiền hòa như những bài thơ tuyên truyền xuất hiện vào thời đệ nhất cộng hòa như ‘Tha la Xóm đạo’ của Vũ Anh Khanh do Dzũng Chinh phổ nhạc, mà là những “xóm tự vệ, tự quản” thuộc loại Bùi Chu, Phát Diệm và hậu duệ là Hố Nai, Gia Kiệm hay Thanh Bồ, Đức Lợi. Những địa danh mà người dân lương (thiện) ở Việt nam không khỏi rùng mình mỗi khi nghe đến.

    Xóm đạo (Ca tô) ở quê nhà, vốn những cái ung nhọt nhức nhối trên thân thể mẹ Việt nam do bọn thực dân và Vatican cấy lại làm nhiễm độc xã hội của những đất nước mà bọn họ không toàn trị được và bị xua đuổi, nhất là ở Á châu.

    Ngày nay ai cũng rõ là tàn dư của các chế độ Ca-tô ở miền nam Việt nam, một thời làm mưa làm gió trên sinh mạng của biết bao nhiêu sinh linh lương dân vô tội dưới hai chế độ Cộng hòa do các thế lực ngoại bang và Vatican dựng lên, và tồn tại nhờ sự viện trợ của Hoa Kỳ cho nhu cầu chiến lược trong vùng, nay đã tụ tập lực lượng ở những cộng đồng đông dân Việt, nhất là nam Cali.

    Thành phần này thường tự hào là có “đạo gốc”, nghĩa là mang giòng máu làm tay sai nhiều đời cho tây thực dân để sát hại đồng bào phi-Catô yêu nước vốn là những người quyết đánh đuổi quân cướp nước ra khỏi bờ cõi, giành lại độc lập cho tổ quốc. Dĩ nhiên khi chủ nhân ông thất bại trong việc chiếm đất và nô lệ hoá nhân dân Việt thì bọn tôi tớ phải chạy theo chủ bén gót để sống còn như những cuộc di dân năm 1954 và 1975.

    Ta không lạ gì từ đó những bộ máy tuyên truyền của thực dân và Vatican luôn kết án đối thủ cộng sản là bọn “tam vô”. Họ bị kết án vô thần, chỉ vì họ không chịu làm đầy tớ cho một ông thần Jehovah và Giê-su của Vatican, một loại thần tượng ngụy tạo nhãm nhí, mê tín, dị đoan; vô gia đình, vì họ không chiụ sống trong những gia đình “xóm đạo” với sự khống chế của những ông “trùm sò” và “các cha lãnh chúa”; vô tổ quốc vì họ chỉ biết có đất nước Việt Nam, chứ không chấp nhận tổ quốc Vatican nào khác.

    Dân Chúa hung hăng con bọ xít sống ở các xóm đạo hải ngọai này có lẽ chỉ ngưng chống Việt Nam khi nào Vatican tìm được một con dê tế thần Jehovha thứ hai giống như Ngô Đình Diệm đem về nước để giáo hội Ca-tô tiếp tục “làm cha” trên đầu trên cổ nhân dân Việt nam. Như thế thì dân “di tản buồn” vẫn còn buồn dài dài., vì ngày ấy còn mịt mờ chân mây quá đổi.

    Nhưng phải có những tiếng nói của lương tâm công chính can đảm cất lên, và liên tục cất lên cho những dân chúa lọai này hiểu là những trò đánh lận con đen nhập nhằng giữa đạo và đời không còn che dấu được ai, và mọi người mong được sống an bình và làm ăn lương thiện ở trên đất tự do, như nhà báo Ca-tô Nguyễn Tú A đã ngán ngẫm viết:

    “Đã đến lúc cộng đồng nghĩ lại, đốt đuốc tìm nhân vật có tư cách của một người sống trong một quốc gia tôn trọng luật pháp; đủ trình độ để đối phó và thương lượng với Cộng sản như thế giới đã giải quyết xung khắc tại Bắc Hàn và Iran.”

    “Cộng đồng nên nghĩ lại, không cho phép ai lèo lái cộng đồng của chúng ta vào việc ‘chửi nhau’ của các tờ báo. Họ có ân oán với nhau, họ trả với nhau, cộng đồng không dính dáng vào làm gì. Tôi biết rõ những ân oán của họ với nhau. Dân báo chí, họ đủ trình độ suy nghĩ. Hãy để cho họ ân trả ân, oán trả bằng oán nếu họ muốn.”

    Nhưng đã lỡ cuồng tín thì có mấy dân chúa nào biết lắng nghe lẽ phải và sự thật!

    Thiên Lôi, Hè 2007

  19. con meo permalink

    Tôi đã từng tranh luận với những thành viên vietland và X cà phê, tôi hỏi: Giáo dân phải chọn một trong hai: Tổ quốc VN hay Vatican. Thành viên Viet land lãng tránh.
    Khi tôi đề cập đến chế độ phải là phi tôn giáo như Mỹ, hắn cũng lãng tránh.
    Hắn căm thù Phật giáo, theo tôi hiểu vì Phật giáo đã làm sập chế độ hắn.
    Tóm lại là giáo dân Bắc kỳ được ( bị) Vatican nhồi sọ, tẩy não không biết gì đến dân tộc, tổ tiên, chỉ biết nghe lời Vatican là chống Cộng. Tôi nghĩ Vatican chống ai là giáo dân VN chống cái đó, họ nô lệ ngoại bang kinh khủng.
    Trong khi đó chúng đòi tự do tôn giáo nhưng khi tôi đưa bằng chứng Ngô đình Diệm kỳ thị Phật giáo, công giáo hoá VN, dâng nước cho Vatican thì chúng vu khống tôi là CS!!!!!!!.
    X cà phê là hang ổ của con chiên trẻ!!!! dù cho tôi đưa ra sự thật về Vatican, cho thấy chúng ngu muội và ác ôn đến mức độ trầm trọng, đừng tưởng trẻ là hiểu biết.
    Con chiên là con ngu nhất.

    • tienlong permalink

      một câu hỏi ngu đần mà cũng post lên đây tổ quốc Việt Nam và công giaó là hai thực thể khác nhau tại sao phải chọn một….?

      • conmeo permalink

        Vì quyền lợi của Vatican và Tổ quốc VN đối chọi nhau, có điều này mà không thể có điều kia.
        Thời Nguyễn, Vatican đã thuyết phục Pháp đi xâm lược VN. Từ khi Vatican đào tạo con chiên (!!!!) VN, giáo dân VN đã phản bội đất nước VN, đón rước giặc Tây vào, linh mục, giáo dân chỉ điểm, dẫn quân đán áp cuộc khởi nghĩa của cha ông VN.
        Chúng trung thành với Vatican vì Vatican ra lệnh họ chỉ nghe lời giáo hoàng, không được nghe lời vua VN.
        Bằng chứng là giáo gian đã tuyệt đối trung thành với Vatican- thực dân Pháp- Mỹ.
        Hiện tại là giáo gian đòi nhà nước VN trả đất VN lại cho Vatican!!!!!.

  20. con meo permalink

    Một vấn đề quan trọng là đám cờ vàng chỉ ủng hộ chế độ do người đạo chúa vatican như chúng nắm quyền, chúng chỉ tin đồng đạo, chứ chúng không tin đồng bào khác đạo. Cho dù chế độ CS có sập, chúng chỉ kiên quyết muốn chế độ tay sai Vatican.
    Vatican vẫn còn theo đuổi VN do đám cờ vàng nô lệ: thà mất nước chứ không mất chúa.

  21. Ba-Gac permalink

    Hic.hic, hic…..Nầy, các bác biết hong, cái đám hổn tạp Cờ Vàng cuồng loạ…ủa lôn cuồng nhiệt của tui em, trong bên ngoài nó hổn loạn, bát nháo, già (..mồm), trẽ(..dạ), ma lanh( kiếm cháchanhf nghề), nhưng nếu các bác chụi khó nói chuyện vài câu xả giao thì sẽ thấy những cái điểm chung hay con gọi là bản chất bên trong. Nhờ những điểm chung nầy nên tụi em mới nếu kéo nhau, tu tập, hò hét, chửi bới và đôi lúc hơi quá đáng đánh người và xịt hơi cay vào ca sĩ trẽ.
    Nè ! em kể sơ sơ cho các bác thấy vài cái chung của tụi em nhen:
    -Tui em hôm nào cũng đứng nhìn vào cái gương, thấy mình oai phong lẩm liệt, tuy bấp thịt đã teo, nhưng hồi còn trẽ ngon lắm nghen ! Nói tiếng Pháp thông như gió, sau nầy Mỹ sai đâu em đánh đó. Tiếc thật, nếu tụi Mỹ vẩn còn bên VN hỏng chừng bây giờ có tài xế, xe zip chạy, mấy người ở trong nhà rồi. Hic…hic, bây giờ qua đây gọt củ cải, phụ bếp, đã thế bị mấy thàng da đen ăn hiếp, hét vào mặt xón đái trong quần ấy !, hỏng biết nó chủi tui em cái gì, nhưng nhìn cái mặt nó là em phụt cứt ra rồi. Tụi xếp da trắng tuy hỏng chủi, ( chắc tại nó khi dể em hơn da đen )nhưng nó hỏng thèm nói chuyện, chỉ nón tay biểu tui em phải làm. Nhiều đêm, nhìn lại cái bằng luật, Quốc gia hành chánh, mấy cái lon treo lúng lẵng tòng ten, bằng bang khen treo trên tường giờ đây như nhản hiệu chai nước tương, tui Mẻo nó cho hết vào thùng rát!
    Ôi ! thống nhất đất nước làm chi mà đời em khổ thế nầy, thà là mất nước vậy chứ sướng hơn..Ok ! đồng ý là nhiều người dân khổ bị đọa đài, nhưng riêng em có khổ đâu, sướng hết biệt. Thời đó em hét ra lửa..xanh nhen, con em khỏi đi quân dịch, ai bị bắt quân dịch ra trận chết mang hòm dìa, chứ con em có giấy miển dịch giả, tà tà ở nhà đi quán cafe lim dim nghe nhạc trử tình. Bởi vậy nên mấy đứa con em qua đây nó cũng thù hận bọn thông nhất đất nứơc lắm, nố là thù CS chứ thật chất hể thằng nào làm em mất địa vị, quyền tứoc là tụi em thù, chit tiếc là CS thông nhất đất nứocw nêntuij em thù CS.
    À ! Mà có cái nầy ngộ lắm nghen ! tự nhiên qua tới Mỹ là em thấy em văn minh lên liền hà ! Nó như cái công tắc điên bật lên thay đổi con tư duy của mình ngay sau khi đáp máy bay trên đất Mẻo. Em hiểu biết ngay thế nào là “tự do dân chủi”. Bây giờ tụi em muốn chủi ai thì chủi nhẹn. Bởi vậy em chủi bọn CS thông nhất đất nứoc như cái mềm rách luôn ! Ê nhưng nói vậy coi chừng, đừng có chủi đụng đến bật thầy Mẽo nhe, ngay cả dân Mẽo nó chủi vậy chứ hỏng dám đọng tới quyền lợi của mấy xếp lớn, nó cho nghỉ việc là…..ăn welfare đó !
    Bên cạnh đó tụi em còn có tự do trong tư tưởng, tụi em muốn tưởng tượng cái gì cũng đươc. Thí dụ hen: tui em có thằng dốt đặt cán cuốc, nhưng được mấy anh BS, mấy anh bán nhà, bảo hiểm bầu làm chủ tịch hay phó chủ tịch hội, nay may bọn CS nó rời bỏ chánh quyền, thế là em trở thành Thủ tướng, phó thổng thống, bộ trưởng. Đợi hoài hỏng thấy tụi em tự phong chức, đứa thì bộ trưởng kinh tế, tài chánh, bộ quốc phòng, ..vv và vv…thạm chí có cả cố vấn khoa học gia làm bom nửa nghen !

    Ngày thường, đi làm thì khổ thiệt, tụi Mỹ nó chủi trên đầu, nhưng các bác biết hong, tiếng anh có câu: “Con chó cũng có ngày của nó”, chứ đừng nói chi những con người có cái thời bán nước như tụi em.( nói tới đây em lại càng thấy hận CS !!!). Tụi em sống nhờ vào cuối tuần, tụm năm tụm ba lại bàn chuyện “Tự do dân chủi”, “tự do tư tưởng”. Tự nhiên em thấy hồi sinh, thấy mình “chí thức” ra trong cái tập thể chống CS cuối tuần nầy, bao nhiêu kiến thức em nghe được từ đài CNN, FOX, ABC, ôi thôi nó cứ tuông trào như dòng suối. Đây mới thật sự là cái thế giới của tụi em, chỉ nơi nầy, giây phút nầy mới khẳn định cái giá trị đích thực của em, mà chỉ có 1 mình tui em biết. Còn nói dìa yêu VN? đáu tranh cho VN? Nó có cái bề trái khác mà hôm nào rảnh em kể tiếp, bây giờ em phải lên văn phong Welfare xin trợ cấp, hẹn gập lại sau hen

  22. tạ sư permalink

    Tôi rất thích những bài viết của anh. Chắc anh đang ở nước ngoài nên trong bài “Tư sản ba Tàu tự sự” có đoạn viết lỗi thời rồi. Tôi gởi anh bài này để anh tham khảo.

    HÁM TIẾNG VAY
    Ngán ngẩm lắm thay báo mấy đài
    Các ngài nói, viết để cho ai
    Tiếng Cha, tiếng Mẹ không thèm giữ
    Chữ Chệt, chữ Tây mặc sức xài
    Đọc đã tức mình gai cặp mắt
    Nghe càng bực bội khổ đôi tai
    Cơ quan văn hóa mà như vậy
    Thử hỏi ai tin nổi các ngài !

    ************************************
    * Chủ tịch Hồ Chi Minh đã dạy: “Tiếng nào nước ta có ta dùng, cực chẳng đã mới mượn tiếng nước ngoài”. Lời dạy chí lý này xem ra ngày nay chẳng mấy ai nghe, kể cả những người tự nhận mình là học trò của Hồ Chí Minh ! Không biết có ngài học trò nào nhớ những câu nói này không:

    – “Tiếng nói là thứ của cải vô cùng lâu đời và vô cùng quí báu của dân tộc. Chúng ta phải giữ gìn nó, quí trọng nó, làm cho nó phổ biến ngày càng rộng khắp”.

    – “Tiếng ta còn thiếu nên nhiều lúc phải mượn tiếng nước khác, nhất là tiếng Trung quốc. Nhưng phải có chừng mực. Tiếng nào ta sẵn có thì dùng tiếng ta”.

    – “Phải học cách nói, tiếng nói của quần chúng”.

    * Ngày xưa ông Hồ Chí Minh đặt tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa theo cách nói tiếng Việt chứ không nói theo Tàu làCộng Hòa Dân Chủ Việt Nam. Ông Ngô Đình Diệm khi chấp chánh ở miền Nam cũng đặt tên nước là Việt Nam Cộng Hòa chứ không thèm đặt Cộng Hòa Việt Nam. Xem ra hai ông cũng có điểm giống nhau là có tinh thần dân tộc, có ý thức giữ gìn cái nền cái nếp của dân tộc.
    Nhận xét về việc đặt tên nước một vị giáo sư đã viết: “Bác mạnh dạn dùng cấu trúc Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thay cho Cộng hòa Dân chủ Việt Nam trên cơ sở Việt hóa cấu trúc tiếng Hán theo qui luật ngữ pháp tiếng Việt một cách đầy bản lĩnh”. Thật đáng kinh ngạc, một lãnh tụ đứng đầu một nước mà phải mạnh dạn mới dám dùng tiếng Việt ! Thử hỏi dân đen thấp cổ bé miệng làm sao dám mở mồm? Không biết ý ông giáo sư này khen hay chê đây?

    * Ngày nay cơ quan lãnh đạo về ngôn ngữ học lại dạy rằng dùng tiếng Tàu thì mới trang trọng, mới văn chương, trái ngược với lời dạy chí lý của cụ Hồ. Tiếng “cha”, tiếng “mẹ” của tổ tiên truyền lại hàng ngàn năm bỗng dưng trở thành hèn hạ, thấp kém và bị thay bằng tiếng Tàu là “thân phụ, thân mẫu” (Tất nhiên không chỉ hai tiếng này mà còn rất nhiều tiếng nữa cũng rơi vào số phận hèn kém). Lạ một điều là ai cũng răm rắp nghe theo, có lẽ ngày nay không còn ai nhớ tới chuyện ông Hồ và ông Ngô đặt tên nước như thế nào nữa !

    * Có người cho rằng nếu ta không dùng tiếng Hán thì tiếng Việt ta đâu đủ để diễn đạt. Điều này rất đúng nhưng không phải. Nước ta bị giặc Tàu đô hộ hàng ngàn năm, và trong hàng ngàn năm ấy giặc luôn tìm mọi cách để đồng hóa dân ta, biến dân Việt thành dân Tàu nhưng chúng không thực hiện được vì dân ta quật cường, luôn chống lại giặc, Tuy vậy việc bị ảnh hưởng về ngôn ngữ là điều không thể tránh được, nhất là các triều đại của nước ta sau khi giành được độc lập vẫn tiếp tục dùng chữ Tàu.
    Từ thời nhà Lý trở đi để giữ gìn tiếng nói của người Việt, những bậc tổ tiên đã nghĩ ra chữ Nôm để ghi lại. Chữ Nôm dần phát triển âm thầm trong dân gian. Sang thời Trần, việc dùng chữ Nôm tuy không chính thức nhưng rất phát triển, nhất là từ khi ông Nguyễn Thuyên làm bài “Phú cá sấu” bằng chữ Nôm và được vua Trần khen ngợi ví ông như Hàn Dũ một thi bá của Trung Hoa và đổi tên ông thành Hàn Thuyên thì chữ Nôm đi vào văn chương, thơ phú của các bậc danh gia, danh sĩ.
    Sang thời Lê, vua Thánh Tông cũng làm thơ chữ Nôm, ngài viết hẳn một tập Hồng Đức Quốc âm thi tập.
    Tới thời nhà Hồ, vua Hồ Quí Ly đã đưa chữ Nôm vào dùng chính thức. Sau này vua Quang Trung cũng làm như vậy nhưng tiếc thay công trình của hai ngài đều dang dỡ.
    Ngày nay các nhà nghiên cứu về tiếng Việt đều thống nhất nhận định rằng trong tiếng Việt ta đang dùng hiện nay có tới khoảng 70% là tiếng Tàu và tiếng có nguồn gốc từ Tàu.
    Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu và một ngàn năm tiếp theo lệ thuộc văn hóa Tàu, dân ta còn giữ được 30% tiếng mẹ đẻ là một thành tích vô cùng tự hào. Việc vay mượn tiềng Tàu là việc chẳng đặng đừng, lẽ ra nên coi đó là dấu vết của tủi nhục cần cố gắng xóa dần đi.
    Không lẽ vì tiếng ta đã có tới bảy phần tiếng Tàu thi cái ba phần tiếng Việt tổ tiên ta đã mất bao nhiêu xương máu mới giữ được tới ngày nay cũng đành vất bỏ luôn hay sao?

    * Có người cho rằng dù là tiếng Tàu đi nữa nhưng ông bà tổ tiên ta đã dùng thì nay ta cứ tiếp tục dùng. Điều này rất sai. Tổ tiên ta bị bắt buộc phải dùng. Nếu tự nguyện dùng thì làm gì có chữ Nôm giữ lại tiếng mẹ đẻ lưu truyền tới ngày nay. Giặc Minh khi xâm lược nước ta đã cướp hết tất cả sách Nôm đưa về Tàu. Chúng bắt dân ta phải học chữ Tàu, ăn mặc như Tàu, thờ cúng như Tàu.. Chúng muốn xóa sạch vết tích chữ Nôm để dễ dàng đồng hóa dân Việt. Nhưng âm mưu thâm độc này đã thất bại .

    * Có người cho rằng tiếng gọi là Hán Việt là thứ tiếng Tàu đã được Việt hóa nên có thể coi là tiếng Việt. Lại dẫn chứng là nếu ta nói lên tiếng ấy thi không người Tàu nào hiểu. Suy nghĩ này do thiếu hiểu biết nên nói đại, nói bừa. Tiếng Hán-Việt chẳng qua chỉ là một thứ tiếng Tàu phát âm giọng Việt tương tự như tiếng Tàu Quảng, tiếng Tàu Tiều, tiếng Tàu Đài loan, tiếng Tàu Sơn đông… chẳng Tàu nào nói Tàu nào hiểu cả! Nước Tàu thống nhất đã qui định lấy tiếng Tàu Bắc kinh làm tiếng nói chính thức. Tiếng Tàu nói hàng trăm kiểu nhưng cùng một chữ viết (chữ Hán), tiếng Hán Việt cũng vậy mà thôi.

    * Có người dại miệng nói rằng ta không học chữ Tàu nên không biết gì tới tổ tiên, không biết văn hóa của nước Việt xưa. Mới nghe qua tưởng có lý nhưng thử hỏi ta có học chữ Phạn đâu, có học chữ Nga đâu mà sao lại biết rành Phật pháp, biết rõ chủ nghĩa Mác Lê-nin quá vậy?
    Giả sử không phải là “một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây” mà đảo lại “một ngàn năm đô hộ giặc Tây, một trăm năm nô lệ giặc Tàu” thi sẽ ra sao nhỉ? Chắc phải thông thạo tiếng Tây mới biết được tổ tiên của mình là … con gà trống !

Trackbacks & Pingbacks

  1. Cảm nhận về bài “BA TÀU TỰ SỰ”- BTTS | VTMP
  2. TRẢI NGHIỆM CỜ VÀNG | Thích chọc Cờ-hó xứ người (CxN) sủa
  3. TRẢI NGHIỆM CỜ VÀNG | Khinh hậu duệ VNCH vẫn còn NÓI LÁO nối giáo cho giặc do cay CSVN nên chưa biết hối cải để chung tay xây dựng Tổ quốc còn đòi lại Hoàng Sa mà cha ông chúng đã dâng cho Tầu 1974
  4. TRẢI NGHIỆM CỜ VÀNG | Khinh hậu duệ VNCH chưa biết hối cải để chung tay xây dựng Tổ quốc còn đòi lại Hoàng Sa mà cha ông chúng đã dâng cho Tầu 1974
  5. TRẢI NGHIỆM CỜ VÀNG | Antivichoco
  6. TRẢI NGHIỆM CỜ VÀNG « Kenminhthien.net
  7. TRẢI NGHIỆM CỜ VÀNG « Nhân dân Việt Nam

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: