Skip to content

Vài nhận xét về buổi Hội luận Chính trị 30/4/09 do đài SBTN tổ chức

23.05.2011

Tôi đến đài SBTN là lúc gần 6 giờ, theo lời mời của nhà báo Vi Anh Bùi Văn Nhân, trong cuộc hội thảo do đài này tổ chức nói về hiểm họa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Khi bước vào hội trường thu hình, tôi nhìn thấy đã có khoảng hơn 40 người có mặt, đa số là thành phần báo chí và một số nhân vật thường tham gia sinh hoạt cộng đồng, theo lời của ông Vi Anh thì chương trình hội thảo này sẽ kéo dài 3 tiếng đồng hồ và được trực tiếp phát hình trên hệ thống DirecTV cũng như trên trang Web của SBTN.

Khoảng 6 giờ 15 thì chương trình bắt đầu, người được xem là điều hợp chương trình có tên là Cát, tôi không biết họ, anh đứng ở góc bên phải của sân khấu nếu nhìn từ dưới lên. ở giửa có một bàn dài và có 4 người đã ngồi sẳn, đếm từ trái sang thì có ông tiến sĩ Mai Thanh Truyết, cựu đại sứ Bùi Diểm, nhà báo nhà chính trị Võ Long Triều và cuối cùng là cựu tướng Lê Minh Đảo. Ngay từ lúc mở đầu, đã có một số trục trặc về kỷ thuật, rồi sau đó cô Diệu Quyên cho biết, trong lúc thu hình người tham dự không thể chụp hình hoặc thu video.

Ông Võ Long Triều giử nhiệm vụ điều hợp cho các tham luận viên, ở lúc này tôi thấy có sự lủng củng, vì không biết ông Võ Long Triều hay anh Cát mới là người điều hợp chính, vai trò bị lẫn lộn. Ngay khi bắt đầu thu hình có một khan giả gọi vào đặt ngay câu hỏi rằng tại sao không có mặt của cựu tướng Lữ Lan, dù rằng con gái của ông là cô Lữ Anh Thư cũng đang có mặt trong sàn quay, theo lời giải thích của ông Võ Long Triều thì ông Lữ Lan đã có mặt tại Quận Cam nhưng vì lý do sức khỏe nên đã không thể tham dự, dù rằng ban tổ chức đã có chuẩn bị chổ ngồi cho ông Lữ Lan. Tuy nhiên, sau đó, ông Đoàn Trọng trong phần phát biểu cho biết cô Lữ Anh Thư xác nhận rằng sức khỏe của ông Lữ Lan rất tốt hoàn toàn không có vấn đề.

Phía những người ngồi trên bàn cho biết, họ sẽ thảo luận 3 đề tài chính, đó là vụ chính phủ Việt Nam cho phép Trung Quốc khai thác Bauxit tại cao nguyên trung phần Việt Nam, hiệp ước biên giới giửa Việt Nam và Trung Quốc cũng như việc Trung Quốc muốn chiếm quần đảo Trường Sa, và thứ ba là hiểm họa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Ông Võ Long Triều cho biết mỗi đề tài sẽ thảo luận khoảng một tiếng đồng hồ, đồng thời cho biết sẽ thảo luận vấn đề Bauxit trước.Tiếp đến, ông chuyển Micro cho các người còn lại trên bàn, bao gồm các ông Bùi Diểm, Lê Minh Đảo và Mai Thanh Truyết. Riêng ông Mai Thanh Truyết thì tường trình về chuyên môn của ông trong vấn đề môi sinh, đồng thời tố cáo rằng việc khai thác Bauxit không có lợi cho Việt Nam, ngược lại sẽ gây ảnh hưởng môi sinh, cũng như tạo cơ hội cho lao công Trung Quốc tràn sang Việt Nam. Ở điểm này, cô Lữ Anh Thư  xin phát biểu và cho biết, một công ty của Hoa Kỳ  đã chính thức ký kết với một công ty trong nước Việt Nam để khai thác Bauxit cũng trên khu vực cao nguyên trung phần Việt Nam, cô nói thêm rằng phía Hoa Kỳ chiếm 49% còn phía Việt Nam chiếm 51%, văn thư chính thức được công bố hôm 28 tháng tư, tức là chỉ một ngày trước buổi hội thảo. Thông tin này đưa ra khiến ông Mai Thanh Truyết bị lúng túng, không biết ông lúng túng vì không đủ thông tin [1] hay vì chỉ muốn dùng vụ Bauxit để công kích phía nhà nước Việt Nam bán lãnh thổ cho Trung Quốc.

Ngay sau đó thì các tham luận viên được mời phát biểu, đầu tiên là bà An Nguyễn Kiều Mỷ Duyên, rồi đến các ông như Trần Phong Vũ, Vi Anh, Chu Tất Tiến, Huy Phương, Nguyên Huy v.v… Rất nhiều người được phát biểu xen lẫn với các câu hỏi, đề nghị của khán giả truyền hình xem trực tiếp gởi vào, giới báo chí có mặt cũng giơ tay đặt câu hỏi nhưng hầu như không được chú ý. Hầu hết các lời phát biểu của những tham luận viên đều mang tính chất kích động với những thông tin khiến cho người xem có cảm tưởng rằng Việt Nam đã bị Trung Quốc xâm lấn rồi, và chính quyền Việt Nam đã bán sạch sẽ đất đai của tổ tiên cho phương bắc.

Trong cuộc thảo luận khi nói về CSVN, ông Lê Minh Đảo còn đưa ra các thông tin cho rằng chiến thắng Điện Biên Phủ của tướng Việt Minh Võ Nguyên Giáp là chiến thắng của…….Trung Quốc, ông nói rằng Trung Quốc lợi dụng xương máu của người Việt Nam để chiến thắng trận Điện Phủ, nên công trạng đó là của …..Trung Quốc chứ không phải của Việt Minh, khi ông Đảo phát biểu như vậy, tôi thật thắc mắc vì chưa đọc cuốn sách nào hay báo chí nào nói rằng đó là công trạng của người Trung Quốc.

Ngoài ra khi nói về cuộc chiến năm 1974, khi quân đội Việt Nam Cộng Hòa bị Trung Quốc đánh bại và mất cả Hoàng Sa, ông Đảo lại không can đảm dùng chử “thua trận” mà chỉ cố gắng dùng chử “nhượng bộ” để ca ngợi tinh thần của những người lính đã hy sinh bảo vệ lãnh thổ Việt Nam.

Bên cạnh đó, các ông như Huy Phương, Vi Anh Bùi Văn Nhân thì cho rằng chiến dịch không về Việt Nam trong dịp tháng tư đã thành công vì vé máy bay xuống giá chỉ còn khoảng $600, trong hội trường có người lại cho biết là xuống còn …..$450.Cuộc hội thảo kéo dài 3 tiếng nhưng đã không đi theo trình tự lúc ban đầu ông Võ Long Triều đặt ra, mà hầu hết chỉ loanh quanh trong vấn đề người Việt Hải Ngoại phải làm gì trước hiểm họa của Trung Quốc.

Tôi vốn có nhiều câu hỏi muốn đặt ra cho các tham luận viên chủ tọa đoàn nhưng giơ tay rất nhiều lần vẫn chưa được, cuối cùng, hơn 8 giờ, thì ông Cát người điều hợp viên mới xướng tên của tôi để đặt câu hỏi. Theo qui định của ban tổ chức thì mỗi người đặt câu hỏi chỉ gói gọn trong vòng 30 giây, mặc dù ông Võ Long Triều có nói rằng điều này có thể du di. Vì biết mình khó còn cơ hội trở lại đặt câu hỏi nên sau khi cầm được Micro tôi đã cố gắng nói nhanh để đặt ra 3 câu hỏi :

1.      Quí vị nói rất nhiều về Trường Sa Hoàng Sa, vậy quí vị (chủ tọa đoàn) có biết hiện này quần đảo Trường Sa, Trung Quốc chiếm bao nhiêu đảo ? Việt Nam chiếm bao nhiêu đảo ? Philippines bao nhiêu đảo ? Brunei bao nhiêu đảo hay  không ?

2.      Về hiệp ước biên giới Việt Nam-Trung Quốc được ký kết năm 2008, một số bạn trẻ trong nước cho rằng, nếu bây giờ không ký, 20 năm nữa Trung Quốc trở thành con khủng long, thì làm sao ký, có thể lúc đó bị mất đất nhiều hơn, quí vị nghĩ sao ?

3.      Hôm nay 29 tháng tư, đánh dấu 34 mất miền nam Việt Nam, quí vị (chủ tọa đoàn) ngoại trừ ông Mai Thanh Truyết, 3 vị còn lại là thành phần lãnh đạo của miền nam Việt Nam, có bao giờ quí vị nghĩ đến việc xin lổi quốc dân về tội làm mất miền nam Việt Nam hay không ?

Đó là 3 câu hỏi tôi cố gắng hỏi thật nhanh, nhưng tôi nghĩ tôi cũng đã không thể hỏi trong vòng 30 giây, ông Võ Long Triều đã trả lời câu hỏi số 2 của tôi rằng, chưa chắc 20 năm sau sẽ mất đất nhiều hơn mà có thể ngược lại, vì không ai biết chuyện xảy ra 20 năm sau, rồi ông trả lời câu hỏi thứ ba một cách thẳng thắn rằng, ông đã xin lỗi trên những bài báo mà ông viết trước đây, đồng thời ông cũng đã trả giá những năm tù vì là kẻ bại trận. Câu trả lời tương đối có sức thuyết phục đối với tôi.

Riêng tướng Lê Minh Đảo, sau khi nhận micro từ tay ông Võ Long Triều, thay vì trả lời các câu hỏi của tôi thì ông ta quay ra ca ngợi sức chiến đấu của các binh lính Việt Nam Cọng Hòa, rồi cho rằng Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh, sau đó ông cho rằng nhờ sự “chiến đấu” của ông và quân đội mà giới trẻ chúng tôi mới có được ngày hôm nay, rồi ông ca ngợi sự thành công của các H.O. đã nuôi dạy con cái thành tài ở Mỹ, cuối cùng ông hét to lên rằng không những thành phần lãnh đạo như ông mà toàn dân đều có tội làm mất miền nam Việt Nam.

Riêng phần phát biểu của ông Đảo, tôi tự nhủ ở trong bụng rằng, thứ nhất tôi chỉ hỏi thành phần lãnh đạo chứ không hỏi về những người lính đã chiến đấu, thứ hai khi ông phát biểu rằng toàn dân đều có tội, như vậy lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi thì tôi có tội gì mà phải mang chung tội làm mất miền nam Việt Nam ?

Kết cuộc, sau phần phát biểu của ông Đảo, cả chủ tọa đoàn không ai trả lời câu hỏi thứ nhất của tôi, và tiếp tục quay lại vấn đề phải làm gì trước hiểm họa TQ.

Lúc ngưng thu hình chạy quảng cáo, đột nhiên nhạc sĩ Trúc Hồ xuất hiện, có hỏi Việt Dũng và Cao Xuân Huy là 2 người nhận điện thoại của khán giả gọi vào rằng: Có khán giả từ Việt Nam đặt câu hỏi hay không ? Việt Dũng lắc đầu, thế mà sau khi thu hình trở lại thì ông Cát điều hợp chương trình đã đọc một lời phát biểu của khán giả từ Việt Nam gởi vô ?

Gần cuối thì có một nữ khán giả đề ra giải pháp rằng, ngày 13 tháng 5 là thời hạn cuối cho các quốc gia thành viên LHQ nộp bản đồ biên giới, dù chính quyền Việt Nam đã gởi, nhưng phía cộng đồng vẫn có thể trực tiếp gởi các bản đồ đó lên LHQ, ông Vi Anh sau khi nghe vội vàng chụp micro và nói rằng ông và một bạn hữu đã làm điều đó, đồng thời đã có biên nhận gởi đi. Cô Lử Anh Thư sau khi nghe phát biểu thì nói rằng LHQ là tổ chức với thành viên là các quốc gia không phải hội đoàn, nên dù có gởi thì họ ghi nhận chứ không làm gì hết, lời phát biểu của cô Anh Thư như gáo nước lạnh tạt vào ý kiến và việc làm của ông Vi Anh. Cuối cùng ông cựu đại sứ Bùi Diễm đã được mời đúc kết cuộc hội thảo với những đề nghị của mọi người là phải làm gì.

SBTN là cơ sở tổ chức đã tổ chức buổi hội thảo này, bỏ qua các trục trặc về kỷ thuật không đáng kể, xét về mặt truyền thông, SBTN đã đáp ứng được nhu cầu của khan giả họ, đó là mở hội luận cho những đề tài nóng bỏng đang diển ra, đây là sự thành công, tuy nhiên tôi hơi thắc mắc là những người có khả năng như Việt Dũng tại sao không điều hợp chương trình cho suông sẽ hơn lại mời ông Cát nào đó giử trách nhiệm này. Ông Cát chưa đủ khả năng điều hợp vì tôi nhìn thấy ông còn thái độ cả nể không dám cắt ngang những lời phát biểu quá dài. Nói chung, dù nội dung thế nào, phía SBTN đã thực hiện đúng vai trò của truyền thông.

Tuy nhiên, phía các người tham dự, kể cả chủ tọa đoàn, thì không những là thiếu kinh nghiệm tổ chức, chuyên môn ngay cả sắp xếp người phát biểu hay cho kỷ giả đặt vấn đề cũng không ổn thỏa, cho thấy sự yếu kém quá nhiều. Ngoài ra, khi tổ chức lại không chuẩn bị đầy đủ các thông tin chính xác, ngược lại còn thêm những thông tin mù mờ để kích động, khiến cho buổi hội thảo có lúc trở thành buổi tố cáo tội ác CSVN thay vì chủ đề là hiểm họa của TQ.

Trên đường ra về, tôi tự hỏi nếu thật sự có một cuộc đối thoại thẳng thắn với chính quyền CSVN về quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước Việt Nam, với não trạng như vậy liệu những người này có đủ khả năng đương đầu với kẻ thù từng thắng họ trên mặt trận quân sự hay không ? Và nếu có một nước Việt Nam không CS, thì nếu nằm dưới sự lãnh đạo của những não trạng này, đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu ?

Câu hỏi xin cho các độc giả tự trả lời.

 

Trần Nhật Phong, Việt WEEKLY, 5/2009

From → Tài Liệu

5 phản hồi
  1. Lê văn Tương permalink

    Tác giả bi quan làm gì , họ là đám cờ vàng vô công rổi nghề , văn hóa Việt thiếu mất ngôn ngữ đặt biệt dành cho họ , họ không biết làm gì khi được hưởng trợ cấp của BU , tiếng nói của họ như tiếng côn trùng rên rỉ khi đêm về , dân tộc này đủ thông minh để chấp nhận ai lãnh đạo

  2. Thằng cha Lê Minh Đảo la đứa bại tướng già mồm

  3. đám chống cộng hải ngoại đa số là cơ hội chính trị. Tiếng là chống Trung Quốc nhưng thực ra chỉ muốn hạ bệ, bêu xấu chính quyền. Chúng còn mong cho Việt Nam sớm bị Trung Quốc chiếm hết đảo để được hả hê tố cáo CS bán nước ấy chứ. Đám này chẳng giúp ích gì được cả. Chính quyền VN đang đi đúng hướng. Ngoại giao đa chiều, dẫn chứng luật quốc tế, kêu gọi đoàn kết ASEAN, xích lại gần Mỹ, vừa mềm dẻo thuyết phục vừa cương quyết giữ vững lập trường toàn vẹn lãnh thổ với Trung QUốc. Về quốc phòng hiện nay chúng ta đang xúc tiến mua sắm nhiều loại vũ khí hiện đại nhất của Nga, Israen, Ấn Độ …. , đàm phán mua vũ khí của Mỹ, quân lính vẫn luyện tập sẵn sàng chiến đấu.

  4. Hùng permalink

    Bạn Duy Phương nói chuẩn đấy. Và sẽ là mất gần như ngay lập tức chứ chả phải bao lâu đâu.

  5. Đất nước Việt Nam sẽ biến mất khỏi trái đất nếu đám này lên cầm quyền

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: