Skip to content

CHỐNG CỘNG HẢI NGOẠI, HỌ LÀ AI?

21.05.2011

xichloviet

Gần bốn chục năm sau chiến tranh, nhiều người ngạc nhiên là tại sao vẫn còn những người chống cộng một cách hung hăng dù rằng chẳng đi dến đâu cả. Họ đuợc gì khi biểu tình chống cộng thì ít mà chống nhau thì nhiều? Tại sao họ cứ ra sức tố nhau việt gian , tay sai, bưng bô, chửi nhau không còn từ ngữ thô lỗ nào không dùng đến?  Tại sao họ cứ bám lấy cái lá cờ vàng để lấy cớ mà chống nhau, nhục mạ nhau? Dĩ nhiên họ phải nói là họ vì đất nước đồng bào. Nhưng việc làm của họ đã cho thấy đất nước đồng bào đối với họ chẳng là cái gì cả. Đất nước càng mạnh càng giàu họ càng tức. Đồng bào càng no cơm ấm áo họ càng hận. Đấy là một nghịch lý mà chỉ có thể lý giải được khi nhìn vào cái nơi được xem là thủ đô tị nạn ở Mỹ.

Những sự kiện xảy ra hàng ngày ở đây là cuốn phim sống động nhất mà khi xem không cần giải thích ai cũng sẽ thốt lên rằng : ” À thì ra nó như thế” . Nếu đất nước VN ngày nay là ngôi nhà có vườn hoa có phòng khách phòng ăn phòng ngủ tiện nghi thì họ chỉ vào cái toa lét để mô tả nó, lấy đó để tố CS. Họ không ý thức được rằng thời đại công nghệ thông tin với 30% dân số VN sử dụng internet thì họ là thằng hề không hơn không kém. Và chúng ta được xem miễn phí những phim hài nhiều tập.

Cái nơi mệnh danh là thủ đô tị nạn này phản ánh trung thực nhất cái bản chất của những người chống cộng hải ngoại  Hầu hết những người này chạy sang Mỹ vì trốn đói ở VN không hề có sự đe dọa hay nguy cơ nào từ CSVN. Ngay cả những sĩ quan  cải tạo sang Mỹ theo diện HO, một  thỏa thuận giữa chính phủ VN và Mỹ cũng muốn tìm đến Mỹ vì cuộc sống Mỹ sung túc hơn mà thôi. Nó  là một cuộc di dân trốn đói như những cuộc trốn chay  khác suốt hơn một thập niên sau chiến tranh. Tuy nhiên nếu mang danh di dân trốn đói thì hèn quá cho nên họ phải khoác lên từ ngữ thật kêu là “tị nạn CS”  Vô số tướng tá và quan chức cao cấp chế độ cũ đã về và sống ở VN hoàn toàn không có nguy cơ và đe dọa nào từ chính quyền CSVN. Cho nên càng ngày những luận điệu tị nạn, tố cộng của họ càng trở nên trơ trẽn.

Nạn ở đây đối với họ chính là nạn đói mà cả nước cùng gánh chịu không phải riêng họ . Sau chiến tranh,  gia sản của đất nước là một miền Bắc kiệt quệ một miền Nam phi sản xuất không còn viện trợ, sự đe dọa từ phương Bắc, sự quấy rối của bọn Polpot phía Tây Nam và  cả những hoạt động “phục quốc” của đám tàn quân càng làm cho tình hình vô cùng bi đát.  Miền Bắc phải ăn bo bo một loại thức ăn chỉ dành cho gia súc đã đành, miền Nam đựợc xem là vựa lúa cũng phải ăn độn. Đối với những người sống ở thành thị quen với tiện nghi thì quả thật đó là cái “nạn” phải tìm cách “tị nan” ở nột nước nào đó sướng hơn và họ tìm cách vượt biên.  Cái suy nghĩ rất đơn giản của họ là chế độ cũ họ  có bếp gas có xe hơi xe máy ăn ngon mặc đẹp thì bây giờ phải xài bếp dầu đi xe đạp,  vải vóc thiếu thốn, thực trạng đó họ đổ cả lên đầu chính quyền CS cho đó  là hậu quả của sự “giải phóng” lấy đó làm cái cớ để chống cộng cho đến nay. Họ thưa biết rằng vực dậy một đất nước như thế cần có sự đồng cảm và chia sẻ của toàn dân. Nhưng  họ  tìm mọi cách bỏ chạy.

Lý do chính họ chống CS và chống luôn cả đất nước vẫn chính là sự hận thù CS đã tước mất của họ những quyền lợi  họ được được huởng khi còn chiến tranh, họ muốn con cháu họ cũng phải thù như thế.  Họ nhồi nhét tinh thần cực đoan cho con cháu họ để hình thành những lớp  người thế hệ thứ hai thứ ba chỉ biết chống cộng và ủng hộ lá cờ vàng như một con robot mà hoàn toàn dốt nát lịch sử.  Họ sợ sự thật lich sử nên luôn tìm cách xuyên tạc lich sử. Nhưng cái mà họ không thể làm nổi là bưng bít thông tin. Để ngăn chận những gì “có lợi cho CS”  buộc họ phải sử dụng luật giang hồ cả vú lấp miệng em, lấy thịt đè người để khống chế những người bắt đầu chán ngán với cái chính nghĩa cờ vàng.

Một VNCH thu nhỏ thượng vàng hạ cám đang hiện diện ở Bolsa .   Cứ nhìn vào đây để biết họ là ai.

From → Bình Luận

%d bloggers like this: